Nguyễn Trung Trực–Ngọn lửa bất diệt và Lời thề hóa thân vào sông núi.
Tên bài viết: Nguyễn Trung Trực–Ngọn lửa bất diệt và Lời thề hóa thân vào sông núi.
Nội dung: Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái chết đã hóa thành bất tử. Hơn 150 năm trôi qua, hình ảnh vị thủ lĩnh nghĩa quân áo vải hiên ngang trước họng súng quân thù vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực, là biểu tượng kiêu hùng của tinh thần yêu nước miền Nam.
Từ người con dân chài đến thủ lĩnh nghĩa quân: Nguyễn Trung Trực tên thật là Nguyễn Văn Lịch (thường gọi là Quản Chơn, Quản Lịch), sinh năm 1838 tại xóm nghề Bình Nhật, phủ Tân An (nay thuộc xã Thạnh Đức, huyện Bến Lức, tỉnh Long An). Ông xuất thân trong một gia đình ngư dân có truyền thống yêu nước; cha là cụ Nguyễn Văn Phụng và mẹ là bà Lê Thị Hòa. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng là người thông minh, giỏi võ nghệ và sớm bộc lộ chí khí can trường.
Khi thực dân Pháp giày xéo quê hương, không đành lòng nhìn cảnh nước mất nhà tan, người thanh niên yêu nước ấy đã tập hợp những người nông dân, ngư dân nghèo khổ tại địa phương để thành lập đội dân quân, quyết giữ lấy từng tấc đất quê hương.
Chiến công vang dội – Khúc tráng ca Nhật Tảo Đỉnh điểm của "thời hoa lửa" chính là chiến thắng lẫy lừng vào ngày 10/12/1861. Bằng mưu trí tuyệt vời, Nguyễn Trung Trực cùng nghĩa quân đã giả làm một đoàn thuyền buôn để áp sát và đánh chìm tàu tiểu hạm Espérance (Hy Vọng) ngay trên dòng sông Nhật Tảo (nay thuộc xã An Nhựt Tân, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An).
Chiến thắng này đã làm rúng động chính quyền thực dân, vì đây là lần đầu tiên một tàu chiến hiện đại của Pháp bị đánh chìm bởi những vũ khí thô sơ. Ngọn lửa trên sông Nhật Tảo đã thắp sáng niềm tin cho toàn thể sĩ phu và nhân dân, khẳng định sức mạnh vô địch của lòng dân.
Lời thề sắt son – Khí tiết người Anh Hùng: Sau những trận đánh oanh liệt tại Rạch Giá, để bảo vệ tính mạng cho nhân dân và nghĩa quân trước sự càn quét tàn khốc của giặc, ông đã hiên ngang ra mặt để kẻ thù bắt giữ. Dù Pháp dùng mọi thủ đoạn mua chuộc bằng chức tước cao sang hay tra tấn dã man, ông vẫn giữ vững khí tiết như tùng như bách.
Ngày 27/10/1868, tại pháp trường chợ Rạch Giá, trước khi hy sinh ở tuổi 30, Ông đã dõng dạc để lại lời tuyên ngôn bất hủ, đóng đinh vào lịch sử dân tộc: “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây!”
Đời đời ghi nhớ – Sống mãi trong lòng dân: Để ghi nhớ công ơn trời biển của "Cụ Nguyễn", nhân dân đã tôn vinh ông như một vị thần. Ngày nay, niềm tự hào về ông được lưu giữ qua các công trình di tích trang nghiêm:
•Tại Long An: Khu di tích lịch sử Vàm Nhựt Tảo (Tân Trụ) được xây dựng quy mô, nơi có đền thờ và tượng đài uy nghi soi bóng bên dòng sông lịch sử.
•Tại Kiên Giang: Đình thờ Nguyễn Trung Trực ở Rạch Giá là bao nhiêu nơi tổ chức lễ giỗ linh đình hàng năm vào tháng 8 âm lịch, thu hút hàng vạn người dân về nguồn. Tên ông đã được đặt cho những ngôi trường, con đường rợp bóng cây, nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và hoa, bằng trái tim rực lửa anh hùng của Nguyễn Trung Trực. Khí phách ấy vẫn mãi là ngọn đuốc soi đường cho con cháu hôm nay và mai sau.



