Khác

Nguyễn Trung Trực – Ngọn lửa không bao giờ tắt trên đất phương Nam

Từ chiến thắng đốt cháy tàu L’Espérance trên vàm Nhựt Tảo đến trận đánh đồn Kiên Giang, Nguyễn Trung Trực đã viết nên một thiên anh hùng ca bất khuất. Ông hy sinh khi mới 30 tuổi, nhưng lời thề đánh giặc vẫn sống mãi cùng non sông.

Lạng Sơn22/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều xuống trên vàm Nhựt Tảo, mặt sông phẳng lặng như tấm gương nhuộm màu hoàng hôn. Những mái chèo khua nhẹ, những chiếc thuyền dân chài âm thầm xuôi theo dòng nước. Không ai ngờ rằng đằng sau vẻ bình yên ấy là một trận đánh đang được chuẩn bị—trận đánh sẽ khiến quân xâm lược phải kinh hoàng và đưa tên tuổi Nguyễn Trung Trực vào lịch sử.

Nguyễn Trung Trực tên thật là Nguyễn Văn Lịch, sinh năm 1838 trong một gia đình làm nghề chài lưới. Lớn lên giữa sông nước Nam Bộ, ông hiểu từng dòng chảy, từng con rạch và từng bãi lau ven sông. Nhưng điều lớn hơn cả trong người thanh niên ấy là lòng yêu quê hương và khí phách không chịu cúi đầu.

Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Nguyễn Trung Trực đứng lên tập hợp nghĩa quân. Những người đi theo ông phần lớn chỉ là nông dân, dân chài với vũ khí thô sơ. Trước tàu chiến, đại bác và súng trường của đối phương, họ gần như không có gì ngoài sự quả cảm, trí thông minh và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Ngày 10 tháng 12 năm 1861, tàu chiến L’Espérance—nghĩa là “Hy vọng”—của quân Pháp neo trên sông Nhựt Tảo. Nguyễn Trung Trực cùng nghĩa quân dùng những chiếc thuyền giả làm thuyền buôn để bí mật tiếp cận. Khi khoảng cách đã đủ gần, họ bất ngờ xông lên tấn công.

Tiếng hô vang dội giữa dòng sông. Lửa bùng lên, nhanh chóng bao trùm con tàu. Khói đen cuộn kín một góc trời, soi bóng những nghĩa quân đang chiến đấu giữa mưa đạn. Chỉ trong thời gian ngắn, tàu L’Espérance chìm xuống dòng Nhựt Tảo. “Hy vọng” của quân xâm lược đã bị thiêu rụi bởi lòng yêu nước của những con người bình dị.

Chiến thắng ấy làm nức lòng nhân dân Nam Bộ. Người đời sau đã ca ngợi:

Hỏa hồng Nhựt Tảo oanh thiên địa,
Kiếm bạt Kiên Giang khấp quỷ thần.

Ngọn lửa Nhựt Tảo không chỉ đốt cháy một tàu chiến. Nó còn thắp lên niềm tin rằng một dân tộc dù vũ khí còn thô sơ vẫn có thể chiến thắng kẻ thù mạnh hơn bằng lòng yêu nước và ý chí quật cường.

Bảy năm sau, vào tháng 6 năm 1868, Nguyễn Trung Trực tiếp tục chỉ huy nghĩa quân bất ngờ tiến đánh đồn Kiên Giang tại Rạch Giá. Trận đánh táo bạo đã tạo nên một chiến công vang dội khác, khiến quân Pháp phải thừa nhận Nguyễn Trung Trực là một trong những thủ lĩnh nghĩa quân nguy hiểm nhất tại Nam Kỳ.

Trước sự truy lùng gắt gao của đối phương, ông đưa nghĩa quân ra vùng biển đảo để tiếp tục chiến đấu. Cuối cùng, Nguyễn Trung Trực rơi vào tay giặc. Quân Pháp tìm mọi cách dụ dỗ, hứa ban chức tước và cuộc sống giàu sang nếu ông chịu đầu hàng. Nhưng chúng không thể mua chuộc được một con người đã đặt vận mệnh đất nước lên trên mạng sống của mình.

Trước cái chết, ông vẫn hiên ngang khẳng định:

“Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây.”

Ngày 27 tháng 10 năm 1868, Nguyễn Trung Trực bị hành quyết tại Rạch Giá. Khi ấy, ông mới 30 tuổi.

Người anh hùng đã ngã xuống, nhưng câu nói của ông trở thành lời thề truyền qua nhiều thế hệ. Quân xâm lược có thể chiếm thành trì, đốt làng mạc và cướp đi sinh mạng con người, nhưng không thể dập tắt lòng yêu nước đã bén rễ sâu như cỏ trên quê hương Việt Nam.

Ngày nay, nhân dân nhiều nơi lập đình thờ và tưởng nhớ Nguyễn Trung Trực. Trong lòng người dân Nam Bộ, ông không chỉ là một vị thủ lĩnh nghĩa quân mà còn là biểu tượng của sự trung nghĩa, lòng quả cảm và tinh thần không bao giờ khuất phục.

Dòng Nhựt Tảo vẫn chảy. Cỏ nước Nam vẫn xanh. Và ngọn lửa mà Nguyễn Trung Trực thắp lên vẫn sáng mãi trong tâm hồn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn