Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Trung Trực – Người anh hùng của câu nói “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam…”

Có những người anh hùng không để lại những lâu đài hay quyền lực, nhưng tên tuổi của họ lại sống mãi trong lòng nhân dân. Nguyễn Trung Trực là một người như thế. Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa khi thực dân Pháp bắt đầu cuộc xâm lược Việt Nam, người dân Nam Bộ đã chứng kiến một thủ lĩnh nghĩa quân xuất thân bình dị nhưng có ý chí sắt đá, dám đứng lên chống lại một đội quân xâm lược mạnh hơn mình rất nhiều.

An Giang13/08/2026Xã Tùng Vài (Đoàn xã Tùng Vài)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Trung Trực – Người anh hùng của câu nói “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam…”

Có những người anh hùng không để lại những lâu đài hay quyền lực, nhưng tên tuổi của họ lại sống mãi trong lòng nhân dân. Nguyễn Trung Trực là một người như thế. Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa khi thực dân Pháp bắt đầu cuộc xâm lược Việt Nam, người dân Nam Bộ đã chứng kiến một thủ lĩnh nghĩa quân xuất thân bình dị nhưng có ý chí sắt đá, dám đứng lên chống lại một đội quân xâm lược mạnh hơn mình rất nhiều.

Nguyễn Trung Trực, tên thật được nhiều tài liệu ghi là Nguyễn Văn Phụng, sinh ra và lớn lên ở vùng Bình Nhựt, nay thuộc tỉnh Long An. Theo các nghiên cứu về gia phả, dòng họ ông có nguồn gốc từ vùng ven biển Bình Định. Ông nội ông là Nguyễn Văn Đạo, vốn là người làm nghề chài lưới ở xóm Lưới, Vĩnh Hội, Phù Cát. Sau này gia đình vào Nam lập nghiệp, hình thành xóm Nghề bên dòng Vàm Cỏ Đông. Chính vùng đất Nam Bộ đã trở thành quê hương nơi ông sinh ra, trưởng thành và bước vào con đường chống ngoại xâm.

Khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược Nam Kỳ, Nguyễn Trung Trực không đứng ngoài cuộc. Ông tham gia phong trào kháng chiến từ những năm đầu tiên, tập hợp nghĩa quân và tổ chức nhiều trận đánh táo bạo. Trong hoàn cảnh vũ khí thô sơ, lực lượng ít hơn rất nhiều so với quân Pháp, nghĩa quân phải dựa vào địa hình sông nước, rừng rậm và sự che chở của nhân dân để chiến đấu.

Ngày 10/12/1861, trên vàm sông Nhựt Tảo, Nguyễn Trung Trực đã làm nên một chiến công đặc biệt. Ông tổ chức nghĩa quân giả làm dân thường, tiếp cận tàu L' Espérance của quân Pháp rồi bất ngờ tấn công. Con tàu bị đốt cháy và chìm xuống dòng nước. Đây là một chiến thắng gây tiếng vang lớn, bởi đó là lần đầu tiên một chiến hạm của quân Pháp bị nghĩa quân Việt Nam đánh chìm bằng một trận tập kích táo bạo.

Nhưng Nguyễn Trung Trực không dừng lại ở đó.

Sau khi Pháp từng bước mở rộng việc chiếm đóng Nam Kỳ, năm 1867, ba tỉnh miền Tây Nam Kỳ rơi vào tay quân Pháp. Trong tình thế ấy, nhiều lực lượng kháng chiến vẫn tiếp tục chiến đấu. Ngày 16/6/1868, Nguyễn Trung Trực chỉ huy nghĩa quân đánh úp đồn Rạch Giá. Nghĩa quân nhanh chóng tiến vào trung tâm tỉnh lỵ, đánh chiếm đồn và làm chủ Rạch Giá trong một thời gian. Đây được xem là một trong những chiến công nổi bật nhất của phong trào kháng chiến chống Pháp ở Nam Kỳ nửa sau thế kỷ XIX.

Nhưng càng chiến đấu mạnh mẽ, Nguyễn Trung Trực càng trở thành mục tiêu truy bắt của quân Pháp. Nghĩa quân phải rút vào những vùng sông nước, rừng tràm và căn cứ hiểm trở. Nhân dân Nam Bộ che chở cho ông và nghĩa quân. Họ cung cấp lương thực, dẫn đường, báo tin quân địch. Cuộc chiến lúc ấy không chỉ là cuộc chiến của một đội quân, mà trở thành sự tiếp sức của cả những người dân bình thường.

Cuối cùng, Nguyễn Trung Trực bị quân Pháp bắt. Trước mặt kẻ thù, người thủ lĩnh nghĩa quân vẫn giữ khí phách kiên cường. Phía Pháp tìm cách dụ dỗ, thuyết phục ông đầu hàng nhưng không thể lay chuyển được ý chí của người chiến sĩ.

Ngày 27/10/1868, Nguyễn Trung Trực bị hành quyết tại Rạch Giá khi mới khoảng 30 tuổi.

Một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng những gì ông để lại thì vượt xa tuổi đời của mình.

Câu nói được truyền tụng của Nguyễn Trung Trực trước khi hy sinh đã trở thành một trong những lời tuyên ngôn bất khuất của phong trào chống Pháp ở Nam Bộ:

“Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây.”

Đó không chỉ là một câu nói. Đó là lời khẳng định rằng một dân tộc bị xâm lược có thể mất thành trì, mất đất đai trong một thời điểm, nhưng không dễ dàng mất đi ý chí chống ngoại xâm. Cũng giống như cỏ trên đất Nam Bộ, càng bị nhổ, sức sống càng tìm cách mọc lên.

Sau khi ông hy sinh, tên tuổi Nguyễn Trung Trực không mất đi. Ngược lại, ông trở thành biểu tượng tinh thần của người dân Nam Bộ. Nhiều nơi ở đồng bằng sông Cửu Long lập đền thờ ông. Đặc biệt tại Kiên Giang, lễ tưởng niệm Nguyễn Trung Trực được tổ chức hằng năm, thu hút đông đảo người dân và du khách. Trong tâm thức dân gian, ông không chỉ là một vị thủ lĩnh nghĩa quân mà còn là một người anh hùng gần gũi, được nhân dân kính trọng và thờ phụng.

Điều đặc biệt là Nguyễn Trung Trực không xuất thân từ một gia đình quyền quý. Ông trưởng thành từ cuộc sống bình dị của vùng sông nước Nam Bộ. Nhưng khi đất nước lâm nguy, người thanh niên ấy đã đứng lên. Ông hiểu rằng trước họng súng của quân xâm lược, sự sống của một con người có thể rất nhỏ bé, nhưng lòng yêu nước thì không có giới hạn.

Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Nguyễn Trung Trực ngã xuống. Những trận đánh trên sông Nhựt Tảo hay ở Rạch Giá giờ chỉ còn lại trong sử sách. Những cánh quân năm xưa cũng đã trở thành ký ức. Nhưng hình ảnh người thủ lĩnh nghĩa quân giữa buổi đất nước mất chủ quyền vẫn còn sống trong những câu chuyện được kể lại qua nhiều thế hệ.

Nguyễn Trung Trực đã không thể nhìn thấy ngày đất nước giành lại độc lập. Ông hy sinh khi cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Nhưng chính những con người như ông đã giữ cho ngọn lửa chống ngoại xâm không bị dập tắt. Và có lẽ đó là điều khiến tên tuổi Nguyễn Trung Trực sống mãi: ông ngã xuống ở tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần của ông thì ở lại với đất nước, với những dòng sông Nam Bộ và với lòng tự hào của bao thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn