Bài viết

Nguyễn Trường Hân.

Quảng Trị22/01/2026XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG (XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi CIA chào thua, ông Thương đi lấy lời khai lần cuối để chuyển trại, tuy vẫn bị “gài” viết chữ nhưng ông tỉnh táo qua ải bằng việc điểm chỉ.Từ giờ phút đó, ông được gắn số 7218 với cái tên: Nguyễn Trường Hân.

Ông tới nhà giam mới, được anh em đồng đội ở đó che chở, gặp đồng chí Phạm Xuân Hồng, bí thư chi bộ nhà lao và tiếp tục tuyên truyền, hoạt động ở nhà giam Hố Nai.Sau đó, đồng chí Hồng bị chuyển ra Phú Quốc, ông Thương ở lại, tận dụng giấy báo, giấy lộn gói bánh, giấy gói cơm của người thăm nuôi để viết được 5 tờ truyền đơn và gửi cho đồng chí Võ Văn Châu.Mặc dù đã dặn dò kỹ lưỡng và hướng dẫn cách ngụy trang nhưng đồng chí Châu vẫn bị bắt ngày sau khi ra khỏi phòng giam.Ông Võ Văn Châu nhận hết tội về mình, tự nghĩ tự viết.Tuy nhiên, khi chúng bắt viết lại thì nét chữ lại hoàn toàn không trùng khớp, vậy là ông Châu tiếp tục bị tra tấn.Không thể chịu nổi, không khai mình nghĩ ra nội dung rồi nhờ đồng chí Hân (tức ông Thương) viết. Nhưng ông không biết rằng, trước giờ, ông Thương luôn khai mình “mù chữ”.Ông Châu luống cuống khai lại rằng tự nghĩ tự viết, bị đánh ác quá nên mới khai bừa.Chúng bắt ông viết lại nhiều lần nhưng chữ… tuyệt nhiên không giống..Vậy là ông Thương bị giam vào thùng sắt khoảng 2 thước mỗi chiều.Thùng được để giữa trời nắng hầm hập ở giữa sân, ngày được vài nắm cơm không và một lon nước nhỏ.Bên cạnh thùng là máy nổ, chúng còn thích chơi chọi đá để đá đập vào thùng, tìm cách tăng sự cùng khổ cho ông.Cơm không muối, nước ít, mồ hôi nhiều… chúng có nói với ông: Không thằng nào sống được ở đây quá 15 ngày cả.Ông mặc kệ, ông còn sợ gì đâu.Mấy ngày đầu chưa quen, ông hết nước rất nhanh, như muốn lả đi. Sau quen dần, ông uống từng hụm nhỏ, còn 2 miếng cuối, ông ngậm thật lâu để biết cảm giác rồi mới nuốt.Trời nắng nóng, thùng sắt giữa sân, nước chưa kịp ngấm đã thành mồ hôi, máy nổ kêu inh tai nhức óc, thỉnh thoảng đá chọi vào thành làm rung thùng sắt khiến cho ông choáng váng, kiệt quệ.Nhưng ông nhất định phải sống, ông nghĩ về những người đồng đội, về cha mẹ đã hi sinh để bảo vệ Tổ quốc, ông cần phải đấu tranh…Vậy là 15 ngày trôi qua, ông vẫn không hề hấn gì. Cũng may, chân của ông đã kịp lành nên không nhiễm trùng, chứ nếu không thì…Ông ăn ít nhưng vẫn có chất thải, nước tiểu, ông phải… uống luôn. Còn phân, ông kiếm được cái lỗ nhỏ, nhưng cần có gì đó như cái que để đưa nó ra ngoài. Vậy là… ông dùng ngón tay để làm việc đó.Và khoảng ngày 16, đồng chí Châu tìm cách tiếp cận được ông Thương.Đồng chí xin lỗi vì đã đẩy ông vào việc này, anh em bên ngoài đang đấu tranh để ông được thả nhưng không thành. Ông Thương nhờ kiếm giúp mình cái que nhỏ để không phải dùng ngón tay đẩy phân ra.Các đồng chí khác thường tìm cách trộn muối hoặc cho thêm nước muối vào cơm để ông Hân có muối, nước được vắt từ những chiếc khăn… cứ vậy, ông dai dẳng chịu đựng trong hộp sắt đến tận 3 tháng trời.Có lẽ, với Nguyễn Văn Thương, chết là điều không thể xảy ra. Ông không thể chết.Tới ngày Phật đản, các phật tử mang của bố thí tới nhà tù. Đồng chí đồng đội nhờ các ni cô tác động.Ni cô chất vấn tên chúa trại, hắn chối bay chối biến: “Thùng sắt làm gì có người”Ni cô nói: “Tôi vừa phát cơm cho người trong đó”.Hắn bảo: “Mai bà quay lại để tôi mở cho bà xem”Vậy là đêm đó, ông Thương được thả. Mấy tên lính chê ông hôi thối, tóc tai bờm xờm, nhẹ hơn con khỉ.Ấy vậy mà vẫn phải cõng ông ra… Ông vẫn tỉnh táo, tinh anh và thản nhiên, yêu đời.Trong 20 tháng ở Hố Nai thì có 18 tháng ông bị biệt giam, trong đó có 15 tháng ở xà lim và 3 tháng trong hộp sắt.Nhưng với ông… chết là điều không thể…!Xin được cúi đầu cảm ơn ông và những người đồng đội ❤️❤️❤️

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn