Nguyễn Tư Cường – Thiếu tướng Đặc công kiên trung
Nguyễn Tư Cường, còn gọi là Nguyễn Cụ, sinh năm 1927 tại Ninh Hòa, Khánh Hòa. Tuổi thơ ông lớn lên giữa vùng đất miền Trung nắng gió, nơi người dân luôn kiên cường trước giặc ngoại xâm. Năm 18 tuổi, ông tham gia lực lượng vũ trang và nhanh chóng trở thành một chiến sĩ đặc công gan dạ.
Trong kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Tư Cường chiến đấu chủ yếu tại Liên khu 5, tham gia hơn một trăm trận đánh lớn nhỏ. Ông được đồng đội gọi là “người thép” bởi sự gan dạ đến phi thường:
7 lần bị thương, nhưng lần nào cũng băng bó sơ rồi quay lại trận địa.
Cá nhân ông trực tiếp tiêu diệt gần 300 tên địch, một con số hiếm có trong lực lượng đặc công thời bấy giờ.
Một trong những trận nổi bật nhất là trận đánh ở đèo Phượng Hoàng năm 1947. Khi đội hình ta bị chặn lại bởi hỏa lực mạnh, Nguyễn Tư Cường dẫn trung đội vòng qua sườn núi, bất ngờ tập kích thẳng vào đội hình địch. Sự táo bạo ấy khiến quân địch hoảng loạn, xe cơ giới bị đốt cháy, tạo thời cơ để bộ đội chủ lực đánh chiếm hoàn toàn vị trí. Tinh thần dám đánh – biết thắng của ông trở thành tấm gương cho toàn đơn vị.
Sau kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Tư Cường tiếp tục cống hiến ở nhiều chiến trường, rồi giữ các chức vụ quan trọng của Binh chủng Đặc công, có thời gian làm Tư lệnh Binh chủng. Dù ở cương vị nào, ông cũng giữ phong cách giản dị, sống gần gũi với đồng đội và luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết.
Ông mất năm 2003, để lại một di sản lớn cho lực lượng đặc công và quân đội nhân dân Việt Nam. Cuộc đời của Nguyễn Tư Cường là hình ảnh tiêu biểu của người lính đặc công:
gan dạ, mưu trí, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.



