Nguyễn Tùng Lâm
Nguyễn Tùng Lâm sinh năm 1946, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn với những mùa đói nghèo, những ngày lao động vất vả trên đồng ruộng và những câu chuyện về tinh thần yêu nước của lớp cha anh đi trước. Chính từ mảnh đất quê hương giàu truyền thống cách mạng ấy, trong lòng người thanh niên Nguyễn Tùng Lâm sớm nhen lên khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.
Năm 1971, khi vừa bước sang tuổi 25, Nguyễn Tùng Lâm tình nguyện nhập ngũ. Ở cái tuổi mà nhiều người đã lập gia đình, ổn định cuộc sống, ông vẫn sẵn sàng gác lại tất cả để lên đường ra trận. Ngày chia tay quê hương, mẹ ông lặng lẽ gói cho con ít lương khô và dặn dò: “Đi giữ nước thì phải sống cho xứng đáng.” Lâm cúi đầu thật sâu, mang theo lời dặn ấy bước vào cuộc đời người lính.
Ông được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 42 – đơn vị thường xuyên thực hiện những nhiệm vụ khó khăn và chiến đấu ở những địa bàn ác liệt. Những ngày đầu quân ngũ, Nguyễn Tùng Lâm nhanh chóng hòa mình vào môi trường kỷ luật nghiêm ngặt. Những cuộc hành quân dài ngày, những đêm phục kích giữa rừng sâu, những trận mưa bom bão đạn… đã tôi luyện ông trở thành một chiến sĩ kiên cường và bản lĩnh.
Trong đơn vị, Nguyễn Tùng Lâm là người điềm đạm, trách nhiệm và luôn quan tâm tới đồng đội. Là người lớn tuổi hơn nhiều chiến sĩ trẻ, ông thường động viên, giúp đỡ anh em trong sinh hoạt và chiến đấu. Những lúc gian khổ nhất, ông luôn là người giữ tinh thần lạc quan cho cả đơn vị.
Một trận chiến ác liệt đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính ấy. Khi đơn vị đang làm nhiệm vụ, địch bất ngờ mở cuộc tấn công dữ dội. Tiếng pháo nổ vang trời, khói lửa bao trùm cả cánh rừng. Giữa tình thế nguy cấp, Nguyễn Tùng Lâm vẫn bình tĩnh chỉ huy tổ chiến đấu giữ vững vị trí. Khi một đồng đội bị thương giữa làn đạn, ông không ngần ngại lao ra ứng cứu. Dưới mưa bom đạn, ông cõng đồng đội vượt qua đoạn đường đầy hiểm nguy để đưa về tuyến sau an toàn.
Tinh thần quả cảm và trách nhiệm của ông được cấp trên và đồng đội ghi nhận. Qua nhiều năm chiến đấu, Nguyễn Tùng Lâm trưởng thành vững vàng, được phong cấp bậc Trung sỹ. Với ông, đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là trách nhiệm lớn lao – phải luôn gương mẫu, vững vàng và là chỗ dựa tinh thần cho anh em trong đơn vị.
Những đêm giữa chiến trường, khi tiếng súng tạm lắng, ông thường ngồi lặng nhìn lên bầu trời, nhớ về quê hương, nhớ mái nhà nhỏ và những người thân đang ngày đêm mong ngóng. Chính nỗi nhớ ấy đã trở thành động lực giúp ông vượt qua mọi khó khăn, tiếp tục chiến đấu với niềm tin vào ngày hòa bình.
Năm 1978, sau bảy năm gắn bó với quân ngũ, Nguyễn Tùng Lâm xuất ngũ với cấp bậc Trung sỹ. Ngày trở về quê hương, ông không còn là chàng thanh niên năm nào mà là một người lính từng trải, mang theo trong tim biết bao ký ức của một thời lửa đạn.
Quê hương đón ông trở về trong niềm xúc động và tự hào. Ông trở lại với cuộc sống đời thường, chăm chỉ lao động, góp sức xây dựng quê hương. Nhưng trong sâu thẳm trái tim người lính ấy, những năm tháng ở Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 42 vẫn luôn là ký ức thiêng liêng không thể nào quên.



