Nguyễn Tùng lâm
aa
Tôi là Nguyễn Lâm Tùng, sinh năm 1950.
Năm 1972, khi chiến tranh vẫn còn khốc liệt, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Hai mươi hai tuổi – cái tuổi còn nhiều ước mơ chưa kịp thành hình – tôi khoác lên mình màu áo lính với niềm tin giản dị: nếu Tổ quốc cần, mình không thể đứng ngoài.
Ngày đi, mẹ tôi chỉ nhìn theo, tay run run nắm chiếc khăn cũ. Cha đặt tay lên vai tôi và nói:
“Đi rồi nhớ giữ lửa trong mình con nhé.”
Tôi không hiểu hết câu nói ngày ấy, nhưng vào chiến trường, tôi mới thấm.
Trong quân ngũ, tôi học được nhiều hơn cả một đời người có thể học:
Lửa bếp dã chiến giữ ấm chúng tôi trong những đêm mưa rét.
Lửa soi đường những lần hành quân xuyên đêm giữa tiếng pháo rền.
Nhưng quan trọng nhất là ngọn lửa trong tim – lửa của ý chí, của niềm tin, của tình đồng chí đồng đội mà không một khó khăn nào có thể dập tắt.
Thế nhưng chiến tranh cũng khiến ngọn lửa ấy hao dần.
Hao khi chứng kiến đồng đội ngã xuống, có người còn chưa kịp nói một lời từ biệt.
Hao trong những đêm nằm hầm nghe tiếng pháo vọng lại, lòng se thắt vì lo âu.
Hao trong những khoảnh khắc nhớ quê quay quắt – nhớ một mái nhà, một bữa cơm gia đình tưởng chừng bình thường mà lại xa vời.
Ba năm quân ngũ – ba năm tôi trưởng thành từ một chàng trai thành một người lính đúng nghĩa.
Năm 1975, tôi xuất ngũ trở về quê hương.
Ngày về, con đường làng vẫn vậy, bờ tre, cánh đồng, mái nhà xưa vẫn đó, nhưng trong tôi đã có nhiều đổi thay. Chiến tranh làm tôi trầm lại, chín chắn hơn, và lặng lẽ hơn.
Tôi trở lại cuộc sống bình dị: làm ruộng, dựng gia đình, bươn chải với những nhọc nhằn đời thường. Ngọn lửa chiến trường không còn bùng lên dữ dội, nhưng nó đã hóa thành một đốm lửa bền bỉ – giúp tôi sống nghĩa tình, kiên trì và biết ơn từng ngày hòa bình.
Giờ đây, khi nhớ lại tuổi trẻ của mình, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là tắt lửa.
Hao lửa là khi phần sáng nhất của đời người lính đã gửi cho Tổ quốc, rồi lắng lại thành sức mạnh âm thầm để sống tốt hơn, sống trọn vẹn hơn trong hòa bình.
Và tôi tự hào – vì tuổi xuân của mình đã góp một phần nhỏ vào ngọn lửa chung ấy, lặng lẽ nhưng chưa bao giờ vô nghĩa.



