Nguyễn Văn An
Sinh năm 1944 trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, ông Nguyễn Văn An lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những đêm sơ tán, tiếng còi báo động và hình ảnh những đoàn quân hành quân ra trận. Chính những năm tháng gian khó ấy đã hun đúc trong ông lòng yêu nước mãnh liệt cùng khát vọng được góp sức mình bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1964, khi vừa tròn hai mươi tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, chàng thanh niên Nguyễn Văn An viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông lặng lẽ gói cho con trai chiếc khăn tay cùng lời dặn giản dị:
“Đi giữ nước thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.”
Lời dặn ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị chiến đấu thuộc Trung đoàn 693, Binh đoàn 318 đóng quân tại Vũng Tàu. Những năm tháng quân ngũ là chuỗi ngày hành quân gian khổ giữa bom đạn ác liệt. Người lính trẻ năm ấy đã cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, chiến đấu ở nhiều chiến trường khốc liệt của miền Nam.
Có những trận đánh kéo dài nhiều ngày đêm, đạn pháo dội xuống như mưa, đất đá tung mù trời. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh nhưng ông và những người lính vẫn kiên cường bám trụ trận địa. Trong ký ức của ông, điều quý giá nhất chính là tình đồng chí, đồng đội – những con người sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, nắm cơm giữa chiến trường khốc liệt.
Một lần trong trận chiến ác liệt tại khu vực ven biển, đơn vị của ông bị địch bao vây và đánh phá dữ dội. Là người chỉ huy mũi tiến công, ông Nguyễn Văn An đã bình tĩnh tổ chức lực lượng, động viên chiến sĩ giữ vững đội hình chiến đấu. Dưới làn bom đạn, ông trực tiếp dẫn đầu tổ xung kích mở đường đưa đồng đội thoát khỏi vòng vây an toàn. Tinh thần dũng cảm ấy đã trở thành động lực lớn cho toàn đơn vị.
Từ một chiến sĩ trẻ, bằng ý chí và tinh thần trách nhiệm, ông dần trưởng thành qua từng trận đánh. Đồng đội nhớ về ông là một người chỉ huy mẫu mực, luôn gần gũi với chiến sĩ, nghiêm khắc trong công việc nhưng giàu tình cảm. Với những đóng góp trong chiến đấu và xây dựng đơn vị, ông được tín nhiệm giữ chức vụ Tiểu đoàn phó Trung đoàn 693, mang quân hàm Thượng úy.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục ở lại quân ngũ, tham gia xây dựng đơn vị, huấn luyện chiến sĩ trẻ và góp phần bảo vệ thành quả cách mạng. Dù trong thời bình hay thời chiến, ông vẫn giữ nguyên phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: trung thành, giản dị và tận tụy.
Năm 1983, sau gần hai mươi năm cống hiến cho quân đội, ông Nguyễn Văn An xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ nhưng ông chưa bao giờ rời bỏ phẩm chất của người lính. Trở về đời thường, ông luôn gương mẫu trong lao động, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương và giáo dục con cháu truyền thống yêu nước, lòng biết ơn thế hệ cha anh đi trước.
Mỗi khi kể lại chuyện chiến trường, ánh mắt người cựu chiến binh năm nào vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông thường nói:
“Thế hệ chúng tôi may mắn được góp một phần nhỏ bé cho hòa bình hôm nay. Điều mong mỏi nhất là thế hệ trẻ phải biết trân trọng độc lập, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.”
Câu chuyện cuộc đời ông Nguyễn Văn An là ngọn lửa truyền thống sáng mãi cho thế hệ trẻ hôm nay. Đó không chỉ là ký ức về một thời bom đạn mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.



