Bài viết

Nguyễn Văn An

Hà Nội05/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

    Câu chuyện thời hoả lửa

Họ và tên: Lâm Thái Khang

Lớp 10C4

Trường: THPT Hồng Ngự 3

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, trả lại cho dân tộc ta bầu trời hòa bình và tự do. Thế nhưng, những ký ức về một “thời hoa lửa” gian khổ mà anh hùng thì vẫn còn sống mãi qua lời kể của những nhân chứng lịch sử – những người đã đánh đổi cả tuổi thanh xuân vì độc lập của Tổ quốc.

Hướng tới chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi đã có dịp đến thăm và trò chuyện cùng bác Nguyễn Văn An, một bác cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, qua làn khói trà thơm nghi ngút, những ký ức rực lửa của một thời khói lửa hào hùng dần hiện về qua giọng kể trầm ấm, xúc động của bác.

Bác An kể lại rằng, ngày ấy bác nhập ngũ khi mới tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và hoài bão. Chia tay gia đình và mái trường, bác cùng đồng đội lên đường xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Thời điểm gian khổ nhất là 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Bầu trời nơi đây khi ấy luôn rực cháy bởi bom đạn, mặt đất rung chuyển không ngừng. Ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, nhưng không một ai chùn bước.

Bác nghẹn ngào nhớ lại những đồng đội đã ngã xuống: “Có những người bạn hôm nay còn chia nhau mẩu lương khô, ngụm nước suối, nhưng đến chiều đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường.” Dù thiếu tốn đủ đường, từ lương thực, thuốc men cho đến trang thiết bị y tế, nhưng nụ cười vẫn luôn nở trên môi những người lính trẻ. Động lực duy nhất giúp họ vượt qua mọi mưa bom bão đạn chính là niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng, là tình đồng chí tha thiết và tình yêu đất nước nồng nàn.

Nghe những lời chia sẻ chân thành ấy, tôi mới cảm nhận hết sự khốc liệt của chiến tranh và sự hy sinh vô bờ bến của thế hệ cha anh. Tuổi trẻ của các bác không có những tiện nghi hiện đại, không có sự bình yên như chúng tôi hôm nay, nhưng tuổi trẻ ấy đã cháy rực lửa cống hiến và sống một cuộc đời vô cùng ý nghĩa.

Là một đoàn viên thanh niên sống trong thời bình, tôi tự dặn lòng phải luôn ghi nhớ công ơn to lớn của các thế hệ đi trước. Câu chuyện của bác An không chỉ là một trang sử sống động mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng mạnh mẽ, nhắc nhở tôi về trách nhiệm của bản thân. Tôi tự hứa sẽ không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động xã hội để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống, tiếp nối tinh thần “thời hoa lửa” hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn