NGUYỄN VĂN ẢNH – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT CỦA MỘT THẾ HỆ
Có những ngọn lửa không cháy bằng ánh sáng nhìn thấy được, nhưng lại đủ sức sưởi ấm ký ức của cả một dân tộc. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước. Đó là ngọn lửa của lý tưởng. Đó là ngọn lửa được thắp lên từ sự hy sinh của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Có những ngọn lửa không cháy bằng ánh sáng nhìn thấy được, nhưng lại đủ sức sưởi ấm ký ức của cả một dân tộc.
Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.
Đó là ngọn lửa của lý tưởng.
Đó là ngọn lửa được thắp lên từ sự hy sinh của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Ảnh, sinh năm 1942, chiến sĩ Tây Đô 1, hy sinh năm 1967, là một ngọn lửa như thế.
Ông sinh ra trong thời chiến và lớn lên giữa những biến động của đất nước. Khi quê hương cần những người con đứng lên bảo vệ, ông đã không ngần ngại lựa chọn con đường cách mạng.
Tuổi trẻ của ông gắn với màu áo người lính.
Những ngày tháng của ông gắn với đồng đội.
Những bước chân của ông gắn với chiến trường.
Và trái tim ông gắn với quê hương, đất nước.
Trong hàng ngũ Tây Đô 1, ông đã trải qua những năm tháng đầy gian khổ. Bom đạn có thể khiến người lính đối mặt với cái chết, nhưng không thể làm tắt đi niềm tin trong họ.
Nguyễn Văn Ảnh đã chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của mình.
Đến năm 1967, ông đã hy sinh.
Một ngọn lửa đã tắt trong cuộc đời.
Nhưng một ngọn lửa khác lại được thắp lên trong lòng những người ở lại.
Đó là ngọn lửa của lòng biết ơn.
Đó là ngọn lửa của truyền thống.
Đó là ngọn lửa nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có không phải tự nhiên mà đến.
Phía sau mỗi ngày bình yên là những ngày tháng chiến đấu.
Phía sau mỗi nụ cười hôm nay là những giọt nước mắt của người đi trước.
Phía sau mỗi mái trường, mỗi con đường, mỗi làng quê thanh bình là bóng dáng của những người đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.
Nguyễn Văn Ảnh đã ra đi từ năm 1967, nhưng câu chuyện về ông vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những sự kiện lớn lao.
Lịch sử còn được viết bằng cuộc đời của những con người bình dị.
Ông chính là một trong những con người bình dị nhưng cao đẹp ấy.
Người chiến sĩ Tây Đô 1 đã gửi lại tuổi xuân cho quê hương.
Quê hương hôm nay xin gửi lại ông một lời tri ân sâu sắc:
Xin cảm ơn người chiến sĩ đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc.
Xin ghi nhớ người con đã nằm lại giữa những năm tháng chiến tranh.
Xin nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh của ông và thế hệ cha anh.
Ngọn lửa của Nguyễn Văn Ảnh có thể đã cháy từ những năm tháng chiến tranh, nhưng đến hôm nay, ngọn lửa ấy vẫn chưa bao giờ tắt.
Nó đang cháy trong ký ức.
Cháy trong lòng biết ơn.
Và cháy trong trách nhiệm của mỗi thế hệ hôm nay đối với quê hương, đất nước.



