Nguyễn Văn Ba- người san lấp hố bom trên tuyến đường mòn Trường Sơn – huyết mạch chi viện cho miền Nam
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Nguyễn Văn Ba vừa tròn mười tám tuổi đã tình nguyện rời quê tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ông được biên chế vào một đơn vị làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom trên tuyến đường mòn Trường Sơn – huyết mạch chi viện cho miền Nam.
Thời ấy, bom đạn dội xuống ngày đêm. Máy bay Mỹ quần thảo liên tục, rải bom phá, bom bi, bom nổ chậm. Có những đêm, đơn vị của ông vừa lấp xong hố bom, chưa kịp nghỉ thì loạt bom khác lại trút xuống. Công việc của họ không chỉ cần sức khỏe mà còn cần cả sự gan dạ. Ông Ba kể: “Có khi đang đào đất thì nghe tiếng ‘tách’ rất nhỏ dưới chân. Biết là bom nổ chậm, chỉ kịp hô anh em nằm xuống.” Không ít đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu.
Năm 1971, trước yêu cầu chiến trường, ông Ba tình nguyện chuyển sang bộ đội chủ lực. Ông tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, phối hợp cùng các đơn vị chủ lực tiến công nhiều cứ điểm quan trọng. Những trận đánh giáp lá cà, những lần hành quân xuyên rừng thiếu gạo, thiếu thuốc, sốt rét rừng hành hạ… đã rèn giũa người thanh niên năm nào trở thành một chiến sĩ kiên cường.
Mùa xuân năm 1975, trong khí thế của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, ông cùng đơn vị tiến về Sài Gòn. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông và đồng đội ôm chầm lấy nhau giữa khói súng còn vương. Bao năm gian khổ, hy sinh, cuối cùng cũng đến ngày đất nước thống nhất.
Sau chiến tranh, ông phục viên trở về quê hương với thương tật hạng 3/4 do mảnh đạn còn găm trong chân. Cuộc sống thời hậu chiến không dễ dàng. Ông cùng vợ khai hoang trồng điều, trồng cao su, nuôi con ăn học. Dù sức khỏe giảm sút, ông vẫn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và Hội Cựu Thanh niên xung phong ở địa phương, kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.
Ông thường nói: “Chúng tôi ngày đó ra đi không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ đất nước còn chiến tranh thì mình phải góp sức.” Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng tinh thần của cả một thế hệ.
Hôm nay, những con đường bê tông thẳng tắp đã thay thế đường đất năm xưa. Trường học, trạm y tế khang trang mọc lên trên mảnh đất từng in dấu chân hành quân. Mỗi khi nhìn thấy lớp trẻ tung tăng đến trường, ông Ba lại mỉm cười. Với ông, đó là phần thưởng lớn nhất cho những năm tháng tuổi hai mươi sống giữa bom đạn.



