NGUYỄN VĂN BẢO
Ông tên Nguyễn Văn Bảo, 81 tuổi
Ông tham gia vào năm 1961 đến giải phóng 30/04/1975 ông làm nhiệm vụ du kích xã lực lượng biên phòng nhưng với tình hình mới nhiệm vụ mới phải đưa lên Địa không quân Trà Ôn trong thời gian 18 tháng sau đó đưa lên Tỉnh và Tỉnh đưa lên Trung Ương và Trưng Ương là trung đoàn 306 và sau này chuyển về Trung đoàn 318 xây dựng căn bản căn cứ hoàn thành công cuộc cách mạng dân tộc của quân đội giải phóng miền Nam của 2 tỉnh Trà Vinh và Vĩng Long và tiếp tục giải phóng thêm được nhiều chiến lược trong 2 tỉnh Trà Vinh và Vĩnh Long, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ anh hùng dũng sĩ quyết thắng đã được Đảng phân công, xuất sắc trong nhiệm kì 1960 – 1970, giải phóng các điểm quân sự được Nhà nước phân công. Lúc đó ông là Trung đội trưởng của phân khu Anh hùng của Trà Vinh và Vĩnh Long ở huyện Trà Ôn, Tam Bình, Cầu Kè và giải phóng trong thời kì bình định rất khó khăn. Ông đã vận dụng cơ bản, quyết liệt, tranh thủ, đem quân vào mạng, từng bước. Từng đại đội lấy một trung đội để giải phóng các căn cứ, đầu móc. Ông chia sẻ có khi đói, không ai tiếp tế, phải ăn khoai mì, hay đi xinh đồng bào cơm và nước và nhất là ở Dương Hải, Trà Vinh, ông và các anh em thống nhất thừa nhận: “Quyết thắng, quyết thắng, quyết thắng, xông lên, Quyết thắng, quyết thắng, quyết thắng, quyết hoàn thành của đơn vị, Đảng, Nhà nước giao cho.
Ông còn chia sẻ, thời kì Tổng thống Ngô Đình Diệm bất chí, bất công nên Mỹ mới lật đổ Nhà nước ta, từng bước ta mới nhìn vào cơ bản đó, để lũi vào cơ sở cách mạng đó để hoàn thành công cuộc của Đảng và Nhà nước để lật đổ Ngô Đình Diệm. Ngô Đình Diệm là gia đình chị nhiều anh em nhưng chỉ giải quyết nội bộ chứ không như Đảng và Nhà nước ta thống nhất chung, đưa vào cơ sở lật đổ Ngô Đình Diệm bởi vì Ngô Đình Diệm là ăn trên ngồi trước nên Đảng và Nhà nước ta mới vô Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn cũ). Sau này, Sài Gòn mới tổ chức đảo chính Ngô Đình Diệm để từng bước giải phóng. Nhưng lúc Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kì lên nhưng Đảng và Nhà nước ta vẫn kiên định đi theo con đường Đảng Việt Minh Nhà nước từng bước giải quyết các đám Nguỵ quân và Nguỵ quyền Sài Gòn, trong đó có anh Nguyễn Văn Trỗi là anh hùng Cách mạng đáu tranh sinh viên coi như tổ chức động viên, hoàn thành cơ bản. Nhưng sau này, anh bị Nguỵ phát hiện và bị tử hình nhưng các sinh viên, bác sĩ tiếp tục tiếp nổi tấm gương của anh Nguyễn Văn Trỗi từng bước giải phóng đến ngày nay thống nhất được tâm linh và Nhà nước đã ghi danh, ghi công các anh hùng thương binh liệt sĩ vì Đảng vì dân bỏ thân bỏ mình hoàn thành xây dựng Xã hội chủ nghĩa và xây dựng xã hội hoàn chỉnh, hoàn toàn Xã hội Chủ Nghĩa được lành mạnh, hoàn thành cụ thể Việt Nam con cháu Bác hồ, anh hùng con cháu là Anh hùng con cháu Cụ hồ.
Từ năm 1967 đến năm 1968, hoàn thành cách mạng để giải phóng miền Nam, tình hình chung quân đội ta còn quá yếu, vũ khí thấp kém. Nhưng bước qua năm 1967 với tình hình mới, nhiệm vụ mới, bắt buộc Mỹ phải rút quân do Nguỵ quân và Nguỵ quyền đã sụp đổ như vậy để Đất nước ta hoàn toàn độc lập, hoàn thành cơ bản xây dựng cả nước Xã hội chủ nghĩa nhưng trong tâm tư tưởng Đảng và Nhà nước đánh thành công, đại thành công vì đồng bào, nhân dân cả nước. Tuy cầm súng thô sơ, nhưng với tinh thần anh hùng cách mạng giải phóng như tầm găm, mã tấu, dao găm cũng anh hùng vươn lên và không có gì quý hơn độc lập tự do.
Ông nói thêm, thời Mỹ là tụi nó cô lập người dân, đồng bào, tiếp tế, nó không cho phép mang một miếng gạo, một miếng ăn mà nó bắt nó bỏ tù nhưng cuối cùng Đảng và Nhà nước ta đã cứu đói. Mỹ còn bao vậy Rừng Mắm – Trà Vinh không cho lượng thực vô. Ông mới cương quyết ăn bằng trái dừa đước chẻ ra mà húp và chia ra cho mỗi đồng chí húp một miếng và cố gắng động viên anh em chúng ta, đồng chí chúng ta hoàn thành công cuộc cách mạng được Đảng và Nhà nước giao cho. Một trái dừa đước chia ra cho nhiều đồng chí, nhiều anh em. Một cái hộp kem đánh răng chia ra cho các trung đội, tiểu đội. Nặn ra mà húp, mà uống và ôm nhau thay nhau mà khóc cương quyết hoàn thành công cuộc giải phóng miền Nam. Thà chết đứng chứ nhất quyết vẫn phải giải phóng Trà Vinh, Vĩnh Long và các huyện xã lận cận.
Khi Nguỵ ra tuyên bố tiêu diệt Trung đoàn 3, nhưng Đảng và Nhà nước ta quyết liệt chống đối. Tụi nó sát thịt ông. Đảng Nhà nước ta đứng ra 1 đại đội thành 1 tiểu đội nhưng tiểu đội có 11 đếh 12 người. Nó tiêu diệt chúng ta. Trong bụng đói, chỉ chứa dừa, mỗi trận 3 đồng chí uống chung1 trái dừa, nó tăng quân, trực thăng như vậy Đàng và Nhà nước ta tăng thêm 2 tiểu đội và theo hướng thà hi sinh tất cả chứ nhất định không chịu làm nô lệ, thà quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Nửa đêm chúng ta phải chuẩn bị đánh và chúng nó đánh rất ác dù chỉ 2 tiểu đội qua đồng, qua nhà người dân nó bắn phá, và có khi trà trộn vào quân Mỹ lấy quần áo nó mặc vào và bị phát hiện thì bị tra khảo và tất cả chúng tôi đều theo hướng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.
Nhưng ngày cuối cùng giải phóng, phát động đồng bào nhân dân phát huy lương thực. Ngày 30/04 không đồng chí, nhân công nào mà ngủ, có ăn nhưng không ăn vì quá mừng, các anh em phất cờ, dựng cờ hì hì lên giải phóng miền Nam. Vợ kéo chồng mình lôi chồng mình là Nguỵ lôi về trước, đánh trước, đánh tan
Ông nhắn nhủ thế hệ mai sau gòng gánh người đi trước, người lớn tuổi hoàn thành công cuộc kháng chiến, giao cho thế hệ trẻ thì phải có anh hùng ý chí dân tộc như Bác hồ từng nói đánh Mỹ thì khó nhưng giữ độc lập thì khó, đề nghị em chú, hết sức chú ý cái đám phá hoại đảo chánh lòn vô. Bây giờ các em các chú được ăn học đầy đủ là quá đủ hơn ông. Đừng quên công ơn của cha ông như Bác hồ từng nói Đánh Nguỵ Đánh Mỹ đã khó và giữ nước càng khó hơn. Đề nghị em út con cháu có cực khổ thì Đảng và Nhà nước lo hết thì các con em cố gắng và kiên quyết bảo vệ độc lập.



