NGUYỄN VĂN BÁT – NGƯỜI PHÁO THỦ KIÊN TRUNG BÁM CHẶT MÂM PHÁO TRÊN ĐẤT LỬA VĨNH LINH
Đoàn Lê Uyên Nhi
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất lửa Vĩnh Linh (Quảng Trị) nằm sát vĩ tuyến 17 luôn là mục tiêu hủy diệt hàng đầu của không quân kẻ thù. Giữa làn mưa bom bão đạn rải xuống mảnh đất này, hình ảnh Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Bát – người chiến sĩ pháo cao xạ dù bị bom giặc phạt đứt lìa một chân vẫn nẹp chặt vết thương, nén đau đớn tột cùng để bám trụ mâm pháo siết cò – đã viết nên một huyền thoại bất tử về lòng dũng cảm, giữ trọn lời thề bảo vệ bầu trời quê hương.
Người con ưu tú của quê hương Chương Mỹ
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Bát sinh năm 1946 tại xã Thụy Hương, huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Tây (nay thuộc thành phố Hà Nội) trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống yêu nước. Lớn lên từ nôi quê hương giàu truyền thống cách mạng, ngọn lửa yêu nước đã sớm thắp sáng trong tim người thanh niên trẻ. Năm 1965, khi vừa tròn 19 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh hăng hái xung phong nhập ngũ, vinh dự được tuyển chọn vào lực lượng Pháo cao xạ thuộc Quân chủng Phòng không - Không quân.
Qua các khóa huấn luyện nghiêm ngặt, Trung sĩ Nguyễn Văn Bát được biên chế làm Pháo thủ thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 84, Trung đoàn Pháo cao xạ 208. Anh luôn thể hiện tinh thần bền bỉ, mưu trí, thành thục các yếu lĩnh kỹ thuật và được đồng đội tin tưởng, yêu mến.
"Tọa độ lửa" Vĩnh Linh và trận chiến nghẹt thở
Năm 1967, đế quốc Mỹ điên cuồng đẩy mạnh cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc, tập trung đánh phá khốc liệt hệ thống cầu cống, bến phà dọc dòng sông Bến Hải nhằm chặt đứt tuyến giao thông chi viện chiến lược. Đại đội pháo cao xạ của Nguyễn Văn Bát nhận mệnh lệnh khẩn cấp điều động vào chốt giữ tại trận địa Vĩnh Linh, lập "lá chắn thép" bảo vệ bầu trời vĩ tuyến 17.
Trong một trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, địch tung liên tiếp nhiều tốp máy bay phản lực hiện đại sà thấp phóng tên lửa và ném bom dày đặc xuống trận địa của đại đội. Mặt đất bị cày xới, khói đạn đặc quánh bao trùm các mâm pháo. Bất ngờ, một quả bom nổ sát vị trí khẩu đội của Nguyễn Văn Bát, sức ép khổng lồ kèm theo hàng loạt mảnh bom găm thẳng vào người anh, khiến một bên chân của anh bị phạt đứt lìa.
Ý chí đá tảng trên mâm pháo rực lửa
Khi đồng đội và y tá lao đến công sự định băng bó và cõng anh về tuyến sau điều trị, Nguyễn Văn Bát đã kiên quyết đẩy tay họ ra. Nén cơn đau tột cùng, máu tuôn đẫm thành công sự, anh dõng dạc nói lớn với khẩu đội trưởng: "Trận địa đang khốc liệt, tôi không rời vị trí! Hãy nẹp chặt chân cho tôi để tôi tiếp tục bắn!".
Mặc cho vết thương vô cùng nghiêm trọng, người chiến sĩ 21 tuổi nghiến răng chịu đựng, dùng một tay giữ chặt thân pháo, tay còn lại phối hợp nhịp nhàng cùng đồng đội vận hành mâm pháo để bắt mục tiêu. Dòng đạn chính xác từ khẩu đội của anh đã góp phần bẻ gãy đợt oanh tạc của giặc, bắn rơi tại chỗ máy bay Mỹ. Nguyễn Văn Bát đã dũng cảm chỉ huy khẩu đội chiến đấu cho đến khi đợt tấn công của địch hoàn toàn bị đánh bại, rồi thanh thản trút hơi thở cuối cùng ngay trên mâm pháo vì mất máu quá nhiều.
Tượng đài anh hùng bất tử cùng non sông
Sự hy sinh lẫm liệt của Nguyễn Văn Bát đã bùng nổ thành phong trào thi đua "Bám mâm pháo, quyết bắn rơi máy bay Mỹ" sôi nổi trong toàn quân chủng. Để vinh danh công lao và lòng quả cảm vô song của người chiến sĩ Chương Mỹ, Đảng và Nhà nước đã trang trọng truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Nguyễn Văn Bát.
Máu của anh đã hòa vào lòng đất lửa Quảng Trị, nhưng tấm gương "Trái tim còn đập, mâm pháo còn quay" của anh sẽ mãi mãi là chương sử vàng chói lọi, ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ trẻ Việt Nam noi theo trên hành trình bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.
Nguồn tư liệu đối chiếu lịch sử: Hồ sơ khoa học Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam và Tư liệu Quân chủng Phòng không - Không quân.



