Bài viết

Nguyễn Văn Bảy

Vĩnh Long30/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới đây là bài viết khoảng 600 từ, mang tính hồi ức, trang trọng và giàu tính nhân văn:

Chú sinh năm 1956, hiện đang sinh sống tại phường Long Châu. Đối với chú, quãng thời gian tham gia Chiến trường Campuchia là một phần ký ức đặc biệt, gắn liền với tuổi trẻ, trách nhiệm và những trải nghiệm không thể nào quên của đời người lính. Dù nhiều năm đã trôi qua, mỗi khi nhắc lại, chú vẫn nhớ rõ từng khoảnh khắc, từng cảm xúc của những ngày tháng ấy.

Sau ngày đất nước thống nhất, khi vừa bước vào tuổi thanh niên, chú lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Thời điểm đó, tình hình biên giới và Campuchia còn nhiều khó khăn, đất nước cần những người lính sẵn sàng làm nhiệm vụ quốc tế. Xa gia đình, xa quê hương, chú mang theo hành trang giản dị và niềm tin vững chắc rằng sự hy sinh của mình sẽ góp phần đem lại hòa bình, ổn định cho nhân dân hai nước.

Những ngày đầu ở Chiến trường Campuchia là thử thách lớn đối với chú và đồng đội. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, khí hậu khắc nghiệt, môi trường rừng núi xa lạ khiến ai cũng phải nỗ lực thích nghi. Có những ngày hành quân dài, mệt mỏi, nhưng không ai than vãn. Trong gian khó, chú học được cách rèn luyện ý chí, sự kiên trì và tinh thần tự giác của người lính.

Điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong ký ức của chú chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ đến từ khắp mọi miền đất nước, khác nhau về hoàn cảnh nhưng cùng chung lý tưởng. Họ sẵn sàng sẻ chia từng phần lương thực, từng ngụm nước, giúp đỡ nhau trong sinh hoạt và công việc hằng ngày. Những lúc nhớ nhà, chỉ cần một lời động viên hay một câu chuyện vui cũng đủ để mọi người thêm vững lòng.

Ngoài nhiệm vụ quân sự, chú và đơn vị còn tham gia giúp đỡ người dân Campuchia trong cuộc sống thường ngày. Chú nhớ những lần cùng đồng đội hỗ trợ bà con sửa nhà, dọn dẹp ruộng vườn, chia sẻ thuốc men và lương thực. Dù ngôn ngữ khác biệt, nhưng sự chân thành và tinh thần nhân ái đã xóa nhòa mọi khoảng cách. Những nụ cười, ánh mắt biết ơn của người dân Campuchia là phần thưởng tinh thần vô giá đối với những người lính Việt Nam.

Có những buổi tối hiếm hoi được nghỉ ngơi, chú và đồng đội quây quần bên nhau giữa rừng. Dưới ánh trăng mờ, họ kể chuyện quê hương, nhắc về cha mẹ, anh em và ước mơ sau ngày hoàn thành nhiệm vụ. Những câu chuyện giản dị ấy đã giúp mọi người quên đi mệt mỏi, nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai và ý nghĩa của nhiệm vụ mình đang thực hiện.

Ngày hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, chú mang theo nhiều kỷ niệm sâu sắc. Chiến trường Campuchia không chỉ là nơi thử thách lòng can đảm, mà còn là nơi dạy chú bài học quý giá về tình người, sự sẻ chia và giá trị của hòa bình. Trở lại cuộc sống đời thường tại phường Long Châu, chú sống giản dị, cần cù, luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay.

Với chú, những năm tháng tham gia Chiến trường Campuchia là dấu ấn không thể phai mờ. Đó là quãng thời gian của tuổi trẻ cống hiến, của trách nhiệm và niềm tự hào lặng lẽ mà chú luôn gìn giữ như một phần ký ức thiêng liêng của cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn