Nguyễn Văn Bảy (2)
Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Văn Bảy
Chiều ngày hôm ấy, tôi nằm trong căn phòng trọ nhỏ của mình, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại và tay thì lướt lia lịa. Mặc dù biết việc này chẳng mang lại lợi ích gì và đồng thời cũng làm lãng phí quỹ thời gian quý báu của mình nhưng tôi cũng chẳng sợ, vẫn cứ chiều theo bản ngã của mình mà đắm chìm trong thế giới ảo đầy mê hoặc. Có lẽ buổi chiều đó sẽ trôi qua như mọi ngày với cảnh tôi sẽ cười khờ bởi những video hài sáo rỗng nếu như tôi không lướt thấy đoạn video đó.
Video này nói về một người cựu chiến sĩ tên là Nguyễn Văn Bảy và những thành tích rực rỡ của ông. Tuy video không dài, nhưng nó đã thành công khơi dậy sự tò mò trong tôi và nó đã thôi thúc thôi phải tìm hiểu thêm nữa, thật nhiều nữa về ông.
Điểm ấn tượng đầu tiên của tôi về ông, chính là mối duyên kì diệu của ông với con số 7: ông trở thành lính du kích năm 17 tuổi, học phổ cập nhảy một lượt 7 lớp, lái chiếc máy bay MiG - 17 bắn hạ 7 chiếc máy bay tối tân của Mỹ, được phong làm anh hùng năm 1967... Ông cũng chính là người đã nói ra câu: “ Nó có tên lửa nhưng chưa chắc bắn được, mà bắn được chưa chắc đã trúng, trúng chưa chắc gì rơi, mà có rơi cũng chưa chắc chết”. Khi nghe câu này lần đầu tiên, tôi đã bật cười vì sự lạc quan và có một chút tếu táo trong đó, nhưng sau khi dứt nụ cười, cái đọng lại trong tôi chính là sự cảm phục sâu sắc dành cho ông – người anh hùng vĩ đại của dân tộc. Trong cái hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, những người như ông Bảy vẫn luôn không ngừng cố gắng vì độc lập tự do của dân tộc, cho tương lai của thế hệ trẻ chúng tôi ngày hôm nay.
Và tôi nhìn lại mình, nghĩ lại khoảng thời gian vừa rồi đã thờ ơ với bản thân như thế nào. Tôi đã chìm đắm trong những thú vui nhất thời mà bỏ qua đi nhiệm vụ chính của mình chính là học tập và phát triển. Chỉ nhớ rằng mắt tôi khi ấy đã cay xè, nước mắt dâng tràn trong hốc mắt. Liệu rằng tôi như này, có xứng đáng với những hy sinh của ông cha hay không?
Tôi đã từng nghĩ rằng, trên đất nước này, có hàng triệu người trẻ, thiếu một người như tôi cố gắng thì sẽ chẳng ảnh hưởng gì đâu. Nhưng cũng chính ngay lúc đó, tôi đã nhận ra một điều đáng sợ, nếu người nào cũng có suy nghĩ như mình, vậy tương lai của đất nước sẽ thế nào đây? Sự phát triển của đất nước không phải chỉ dựa vào những cá nhân xuất sắc mà phải là sự cố gắng của toàn bộ lớp trẻ, không ngừng cố gắng và không chùn bước trước khó khăn.
Thế hệ trước, để giành được độc lập, ông cha ta đã phải lăn lộn trong mưa bom bão đạn, còn hiện nay, trong thời hòa bình, chúng ta – thế hệ trẻ lại phải tranh đấu trong một đấu trường mới, rộng lớn và cũng nhiều thách thức nhằm đưa đất nước ta tiến đến một tương lai phát triển rực rỡ, huy hoàng. Hãy sống làm sao để không hổ thẹn, không áy náy với thế hệ cha anh đi trước để cho họ được tự hào, hạnh phúc vì thế hệ mà họ đã hy sinh cả tính mạng để bảo vệ.



