NGUYỄN VĂN BẢY
Về với Tân Dương – mảnh đất anh hùng của tỉnh Đồng Tháp, chúng ta không chỉ tìm thấy khung cảnh thanh bình của làng quê Nam Bộ, mà còn được chạm vào một "địa chỉ đỏ" thiêng liêng: nơi yên nghỉ của Đại tá phi công Nguyễn Văn Bảy. Sinh năm 1936 tại Lai Vung với cái tên khai sinh Nguyễn Văn Hoa, nhưng vì mặc cảm bạn bè trêu chọc "tên giống con gái", cậu bé Hoa đã tự đổi tên thành Nguyễn Văn Bảy.
Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với con số 7 như một sự trùng hợp lạ kỳ của lịch sử: lái máy bay MiG-17, bắn rơi 7 máy bay Mỹ, được phong Anh hùng năm 1967 và được Bác Hồ tặng 7 Huy hiệu của Người. Ít ai biết rằng, để có một "sát thủ trên không" sau này, chàng thanh niên 17 tuổi ấy đã phải trốn nhà theo bộ đội, vượt qua quan niệm cũ kỹ của cha mình để đi tìm lý tưởng giữa khói lửa chiến tranh.
Hành trình chinh phục bầu trời của Nguyễn Văn Bảy là một thiên sử thi về nghị lực phi thường. Khi trúng tuyển phi công năm 1960, ông mới chỉ có trình độ văn hóa lớp 3 và thậm chí còn chưa biết đi xe đạp. Thế nhưng, bằng ý chí sắt đá, ông đã hoàn thành khóa học văn hóa cấp tốc, học ngoại ngữ và làm chủ những cỗ máy chiến đấu phức tạp như Yak-18, MiG-15 và MiG-17. Từ một người con của sông nước miền Tây, ông đã học cách bay thật cao, thật xa để viết nên huyền thoại về những trận không chiến làm khiếp đảm quân thù, khẳng định sức mạnh của không quân non trẻ Việt Nam.
Phía sau đôi cánh bạc tung hoành trên tầng không là một tình yêu sắt son, bình dị giữa khói lửa. Vợ ông, bà Trần Thị Niên – cô giáo trẻ năm nào – vẫn thường rưng rưng khi nhớ về đám cưới tổ chức vào tháng 4/1966 tại sân bay Cát Bi. Đó là một đám cưới "lịch sử" khi lễ cưới chỉ diễn ra vỏn vẹn 45 phút thì tiếng còi báo động vang lên, ông Bảy phải tức tốc lên máy bay chiến đấu, để lại người vợ trẻ mặc nguyên áo cưới làm lễ một mình. Tình yêu ấy đã đi qua bom đạn, đi qua những năm tháng chia cách để trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho người phi công anh hùng.
Điều khiến nhân dân kính trọng nhất ở Nguyễn Văn Bảy không chỉ là những chiến công lẫy lừng, mà còn là phẩm chất giản dị đến ngỡ ngàng của một "ông tiên" đời thực. Sau mấy chục năm cống hiến, khi nghỉ hưu, ông không chọn sống trong nhung lụa mà trở về quê nhà Lai Vung, xắn quần ra ruộng trồng rau, bắt cá như một lão nông thực thụ. Hình ảnh vị Đại tá anh hùng nở nụ cười hiền hậu giữa căn nhà nhỏ ven đường đã khắc sâu vào tâm trí bao người, minh chứng cho vẻ đẹp thanh bạch của một nhân cách lớn.
Ngày 22 tháng 9 năm 2019, Anh hùng Nguyễn Văn Bảy trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 83, để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng cũng đầy tự hào cho thế hệ trẻ. Ông ra đi, nhưng ngọn lửa từ cuộc đời ông – một cuộc đời sống có lý tưởng, dám ước mơ và dám tận hiến – vẫn luôn rực cháy. Tấm gương của ông sẽ mãi như cánh chim MiG-17 năm nào, bay mãi giữa bầu trời Tổ quốc, nhắc nhở chúng ta về một "Câu chuyện thời hoa lửa" bất tử của vùng đất Sen Hồng.



