Nguyễn Văn Bảy - Anh hùng phi công 7 lần bắn rơi máy bay Mỹ
Đỗ Thị Phương Linh
Với bản tính thích đánh giặc, ngay sau trở về nước ông xin xuất trận. Nhớ lại lần xuất kích đầu tiên vào năm 1965, ông kể, biên đội Mig-17 của ông cất cánh thì phát hiện máy bay Mỹ trên bầu trời và quyết định tấn công. Khi đó, máy bay Mỹ phản kích lại trúng máy bay của ông Bảy, thủng 82 lỗ, có những vết thủng lớn hơn bàn tay nhưng ông cố gắng điều khiển máy bay hạ cánh an toàn. “Máy bay cũng như con người, đôi khi đánh nhau vỡ đầu chảy máu nhưng không chết, tuy nhiên có lúc đùa giỡn té trúng chỗ hiểm là chết ngay thì máy bay cũng vậy, tôi sợ nhất là trúng bình xăng hay bộ điều khiển coi như xong. May lần đó bị bắn nhiều nhưng không trúng chỗ hiểm nên thoát nạn”, ông Bảy giải thích.
Sau lần đó, máy bay đem về sửa chữa, rồi ông tiếp tục xuất trận trên bầu trời và đã bắn rơi máy bay Mỹ đầu tiên vào năm 1965. MiG-17 khi đó chỉ được trang bị pháo 37mm ngắm bắn, không có tên lửa, bay chậm hơn nhưng lại bắn hạ được máy bay tiêm kích - ném bom siêu thanh của Mỹ. “Khi bay lên cao phát hiện máy bay trinh sát RF-8A được hộ vệ bởi F-8 Crusader của phi đội 211 Mỹ. Tôi cùng đồng đội bắn rơi 2 chiếc, đồng thời bắt một phi công làm tù binh”, ông nói.
Theo lời ông Bảy, sau khi bắn rơi 7 máy bay, Bác chỉ đạo cho ông chuyển sang công tác huấn luyện, đào tạo phi công trẻ. “Có lần Bác Hồ đến thăm đơn vị hỏi ở đây có đồng chí nào ở miền Nam không. Lúc đó, tôi liền giơ tay. Bác tiến gần rồi bảo: “Sau này đất nước thống nhất, cháu lái chở Bác vào miền Nam thăm đồng bào nhé! Tuy nhiên, ước mơ được lái máy bay chở Bác vào Nam không thực hiện được vì Bác đã ra đi”, ông Bảy buồn bã nói.
Năm 1990, sau khi về hưu ông quay trở lại quê nhà với cuộc sống đời thường, ruộng đồng. Ông Bảy dí dỏm nói: “Ban đầu về xây dựng mô hình VAC (vườn - ao - chồng) thời gian nhưng không hiệu quả. Sau đó chuyển sang mô hình BAD (bán - ăn - dần). Qua báo đài, đồng đội thấy lặn ngụp dưới sông, ngoài đồng rồi gọi điện hỏi chính quyền không lo sao mà sống khổ sở vậy nhưng tôi bảo, trong chiến tranh chiến đấu quen rồi, giờ về nhà cũng “chiến đấu” với ruộng vườn. Tao khoái là làm thôi, ít ra là để rèn luyện sức khỏe chứ ngồi nhà không làm gì buồn chịu không nổi, còn nhà nước đã phụng sự nhiều rồi”, ông Bảy tâm sự.
Ông chỉ ra phía sau nhà, giới thiệu vừa làm xong khu nhà sàn, có cầu khỉ bắc ngang ao, phía dưới nuôi cá. “Hễ có khách đến chơi là tao dẫn ra đây tiếp, vừa thoáng mát, vừa ngắm cảnh thanh bình, yên tĩnh lại nhớ đến Bác sống cuộc đời giản dị”, ông tươi cười nói rồi kể tiếp: “Cách nay 3 năm, trong lần vợ chồng viên phi công Mỹ sang đây thăm vậy mà ông ấy cũng lọ mọ “bò” qua cầu được đến bờ bên kia, hay thiệt”.


