NGUYỄN VĂN BẢY – HUYỀN THOẠI TỪ CÁNH ĐỒNG SEN NGÁT HƯƠNG
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người mà cuộc đời họ viết nên những trang huyền thoại đẹp đến ngỡ ngàng. Đối với tôi, mỗi khi nhắc đến những anh hùng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hình ảnh Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy luôn hiện ra đầu tiên. Ông không chỉ là một phi công bách chiến bách thắng trên bầu trời, mà còn là biểu tượng rực rỡ nhất cho cốt cách giản dị, nồng hậu của con người Nam Bộ.
1. Người con của đất sen hồng và ngã rẽ cuộc đời
Nguyễn Văn Bảy, tên khai sinh là Nguyễn Văn Hoa, sinh ra tại vùng quê Lai Vung, Đồng Tháp. Cuộc đời ông dường như được gắn định mệnh với con số 7: ông là con thứ bảy trong gia đình, tham gia cách mạng năm 17 tuổi, học văn hóa 7 ngày xong 7 lớp, lái máy bay MiG-17, bắn rơi 7 máy bay Mỹ và được Bác Hồ tặng 7 huy hiệu cao quý.
Ông sáng tạo ra lối đánh "ngắm bằng mắt, bắn bằng tay", dùng sự linh hoạt của chiếc MiG-17 để áp sát đối phương. Ông bảo: "Cứ đợi nó vào thật gần, gần đến mức nhìn rõ mặt phi công Mỹ mới bóp cò, thế thì nó mới không chạy đường nào cho thoát". Trong giai đoạn 1966 - 1967, ông đã bắn rơi 7 chiếc máy bay Mỹ các loại. Điều kỳ diệu nhất là trong suốt cuộc đời binh nghiệp, ông chưa một lần phải nhảy dù hay bị địch bắn trúng. Những phi công Mỹ may mắn sống sót trở về sau cuộc đối đầu với ông đã phải thốt lên rằng họ không thể tin nổi mình bị đánh bại bởi một người phi công có lối đánh xuất quỷ nhập thần đến thế.


3. Tình người và cuộc sống đời thường sau khói lửa
Nếu như trên bầu trời ông là một con mãnh hổ, thì giữa đời thường, ông lại là một "lão nông tri điền" đúng nghĩa. Sau khi rời quân ngũ với quân hàm Đại tá, ông không chọn sống ở thủ đô hay những nơi sầm uất mà quyết định trở về quê hương Lai Vung, Đồng Tháp để vui thú điền viên.
Tôi đã từng được xem những đoạn phim tư liệu về ông lúc về già. Một ông lão râu trắng như cước, mặc chiếc áo bà ba sờn cũ, đi chân đất, ngày ngày quăng chài bắt cá, chăm sóc vườn cây ăn trái. Ông từ chối mọi sự đãi ngộ đặc biệt, chọn cách sống chan hòa, giản dị bên xóm giềng. Mỗi khi có khách đến thăm, ông lại hào hứng đãi họ những sản vật cây nhà lá vườn, kể về những trận đánh cũ bằng giọng cười sảng khoái, không hề chút tự cao.
Có một chi tiết khiến ai cũng xúc động: khi những cựu phi công Mỹ – những người từng là đối thủ ở bên kia chiến tuyến – sang thăm Việt Nam và tìm đến nhà ông, ông đã đón tiếp họ như những người bạn. Họ cùng uống trà, cùng nhắc về những kỷ niệm trên bầu trời Quảng Ninh, Hải Phòng năm xưa. Sự bao dung, vị tha của ông chính là minh chứng rõ nhất cho tinh thần nhân văn của dân tộc Việt Nam: khép lại quá khứ, hướng tới tương lai nhưng không bao giờ quên đi nguồn cội.
4. Bài học về sự hy sinh và lòng khiêm tốn
Anh hùng Nguyễn Văn Bảy đã về với tổ tiên vào năm 2019, nhưng câu chuyện về cuộc đời ông vẫn mãi là một bản anh hùng ca bất hủ. Qua tấm gương của ông, tôi hiểu rằng: người anh hùng thật sự không chỉ là người làm nên những chiến công vang dội, mà còn là người biết giữ được cái tâm trong sáng và sự khiêm nhường trước vinh quang.
Học tập gương anh hùng Nguyễn Văn Bảy, thế hệ học sinh chúng em hiểu rằng không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu có ý chí và sự kiên trì. Đồng thời, chúng em cũng nhận thức sâu sắc về trách nhiệm của mình trong việc gìn giữ và bảo vệ thành quả hòa bình mà cha anh đã phải đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh "Ông Bảy lúa" cưỡi "con chim sắt" làm khiếp vía kẻ thù và hình ảnh lão nông râu bạc phơ cười hiền hậu bên hiên nhà sẽ mãi mãi khắc sâu trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Ông chính là đóa sen hồng ngát hương, tiêu biểu cho ý chí và tâm hồn Việt Nam bất khuất, trường tồn.



