Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN BẢY - NGƯỜI ANH HÙNG CHÂN ĐẤT

Đồng Tháp22/12/2025Đoàn Khoa Ngoại ngữ (Đoàn Trường Đại học Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN BẢY - NGƯỜI ANH HÙNG CHÂN ĐẤT

​Về với Tân Dương - mảnh đất anh hùng thuộc tỉnh Đồng Tháp - chúng ta không chỉ trở về với khung cảnh thanh bình của làng quê Nam Bộ, mà còn trở về với một địa chỉ đỏ thiêng liêng: nơi yên nghỉ của một con người phi thường - Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân - Đại tá phi công Nguyễn Văn Bảy. ​Có những người anh hùng mà cuộc đời họ đẹp tựa một bài thơ, hào hùng như tráng ca nhưng cũng bình dị như câu hò trên sông nước Cửu Long. Người mà tôi muốn kể trong những ngày tháng Tư lịch sử này, chính là cánh chim huyền thoại ấy. ​Tôi chưa từng được gặp ông lúc sinh thời, nhưng hình ảnh ông qua lời kể của ba má, qua những thước phim tư liệu đã in hằn trong tâm trí tôi. Trong suy nghĩ của một đứa con sinh ra từ miệt vườn sông nước, ông Bảy không giống những vị tướng oai phong xa cách trong sách sử. Ông giống một làn gió, phóng khoáng, tự do và gần gũi đến lạ thường. ​Người ta kể rằng, bầu trời những năm tháng ấy rực lửa đạn bom. Nhưng trên cái nền trời xám xịt của chiến tranh, có một "cánh én bạc" mang số hiệu MiG-17 đã chao liệng những đường bay tuyệt mỹ. Chàng trai nông dân Tân Dương chân đất ngày nào đã biến bầu trời thành ruộng đồng quen thuộc, biến chiếc máy bay thành con trâu, cái cày để "canh tác" những chiến công. Bảy ngôi sao đỏ thắm trên cánh máy bay là bảy lần ông cưỡi gió vờn mây, vít cổ những "Thần Sấm", "Con Ma" hiện đại của kẻ thù xuống đất đen. Đó không chỉ là chiến thắng của kỹ thuật, mà là chiến thắng của trái tim, của tình yêu nước nồng nàn được kết tinh từ phù sa sông mẹ. Nhưng có lẽ, chất thơ trong cuộc đời ông Bảy không chỉ nằm ở những tầng mây cao vợi, mà nó đọng lại sâu sắc nhất khi ông trở về với mặt đất.

​Khi tiếng súng lặng im, người anh hùng ấy đã nhẹ nhàng xếp lại đôi cánh chiến trận, cởi bỏ bộ quân phục đầy huân chương để khoác lên mình chiếc áo bà ba sờn vai quen thuộc. Ông chọn về lại quê nhà Tân Dương, chọn làm bạn với con cá, gốc sen, chọn sự bình yên bên cạnh những người nông dân chân lấm tay bùn.

Tôi cứ ám ảnh mãi hình ảnh ông Bảy ngồi cười hiền hậu giữa đầm sen bát ngát. Đôi bàn tay từng làm chủ bầu trời, từng khiến kẻ thù khiếp sợ, nay lại run run nâng niu từng mầm xanh của sự sống. Phải chăng, ông muốn gieo lại mầm hòa bình trên chính mảnh đất đã từng oằn mình vì bom đạn? Phải chăng, với ông, hạnh phúc không nằm ở vinh hoa phú quý, mà nằm ở mùi hương lúa mới, ở tiếng ếch kêu đêm mưa, và ở nụ cười của bà con chòm xóm? Mùa thu năm 2019, cánh én huyền thoại ấy đã bay chuyến bay cuối cùng về với trời xanh vĩnh cửu. Ông nằm lại giữa vườn nhà, hòa mình vào đất đai, cây cỏ. Ông đã hóa thân thành một phần của hồn thiêng sông núi.

​Viết về ông, lòng tôi trào dâng một cảm xúc bồi hồi khó tả. Ông dạy cho thế hệ trẻ chúng tôi hiểu rằng: Lòng yêu nước không cần phải ồn ào. Nó lặng lẽ và thấm đẫm như mạch ngầm trong lòng đất. Nó rực rỡ và thanh cao như đóa sen vươn lên từ bùn lầy. ​Hôm nay, đứng dưới mái trường Đại học Đồng Tháp, nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một bóng mây đen, tôi như thấy bóng dáng chiếc MiG-17 năm nào vẫn đang bay lượn canh giữ bình yên cho Tổ quốc. Và trong gió, tôi nghe như có tiếng cười sảng khoái của "Ông Bảy Lúa" – người anh hùng đã viết nên bản tình ca đẹp nhất cho thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn