Nguyễn Văn Bảy: Người anh hùng chân đất và huyền thoại trên tầng không
Nguyễn Văn Bảy: Người anh hùng chân đất và huyền thoại trên tầng không
Trên đời này có những huyền thoại bắt đầu bằng sự bình dị đến ngỡ ngàng. Người đàn ông bảy lần bóp cò bắn hạ bảy máy bay Mỹ mà chưa một lần phải nhảy dù – Đại tá, Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy – lại là người cả đời tự nhận mình chỉ là một lão nông yêu cắt tre, thả cá. Suốt cuộc đời từ bùn lội bước lên mây xanh, rồi lại từ mây xanh thanh thản trở về với đất mẹ, ông đã viết nên một câu chuyện đầy kiêu hãnh nhưng cũng thật vẹn tròn tình nghĩa.
Từ cậu bé học lớp 3 đến cánh chim đầu đàn miền Nam
Sinh ra tại vùng đất Lai Vung, Đồng Tháp, cậu bé Nguyễn Văn Hoa ngày ấy chỉ học hết lớp ba vì nghĩ "biết đọc biết viết là được rồi". Năm 17 tuổi, để trốn một cuộc hôn nhân sắp đặt, cậu thiếu niên ấy đã trốn cha mẹ đi theo cách mạng với một lý do thật mộc mạc: "Chỉ biết thấy ai áp bức dân mình thì phải chống lại".
Ai mà ngờ, người con trai Nam Bộ dạn dày sông nước ấy lại lọt qua tỷ lệ tuyển chọn ngặt nghèo "ba trên một vạn người" để trở thành phi công. Trước ngày sang nước ngoài đào tạo, ông là một trong hai người miền Nam hiếm hoi được Bác Hồ gọi đến dặn dò riêng.
Bước vào vạch xuất phát với vốn kiến thức ít ỏi và chứng say máy bay nghiêm trọng đến mức liên tục nôn thốc nôn tháo, ông Bảy đã tự chế một chiếc túi bằng quả bóng tennis đeo trước ngực để "bắt chước" thầy giáo tập bay. Bằng sự thông minh thiên bẩm và ý chí sắt đá của người con sương gió, ông đã làm chủ bầu trời trên chiếc MiG-17 lỗi thời.
Huyền thoại "7 lần nổ súng, 7 lần chiến thắng"
Bước vào cuộc chiến đối đầu với những siêu tiêm kích hiện đại bậc nhất của không quân Mỹ, chiếc MiG-17 của ông Bảy chỉ có 3 khẩu pháo với lượng đạn vỏn vẹn bắn trong 7 giây là hết. Trong trận đánh đầu tiên, máy bay của ông trúng đạn, thủng kính và chi chít 82 lỗ thủng. Từ lằn ranh sinh tử ấy, ông rút ra chiến thuật độc nhất vô nhị: áp sát và mạo hiểm.
"Lần sau biết chiêu của địch, tao cứ áp sát máy bay chúng mà đánh... Phải tiếp cận thật gần thì mới thắng được".
Bằng lối đánh gan dạ ấy, trong hai năm 1966 - 1967, bảy lần ông Bảy bóp cò là cả bảy chiếc máy bay hiện đại của Mỹ phải phơi xác. Ông trở thành nỗi khiếp sợ của phi công đối phương nhưng lại vô cùng khiêm tốn, luôn chừa lại một phần suất ăn phi công của mình để san sẻ cho những người lính hậu cần gian khổ.
Trở về với bùn đất quê hương và cái kết thanh thản
Khi hòa bình lặp lại, rời bỏ những vinh quang và chức vụ chỉ huy, ông Bảy thanh thản cởi bỏ bộ quân phục, dắt vợ con về lại mảnh đất Lai Vung năm xưa. Ông từ chối sự an nhàn, tự tay đào ao nuôi cá, trồng sen, chăm bón từng gốc chanh, cây vú sữa. Người ta lại thấy một ông lão quắc thước, chòm râu bạc phơ, mặc chiếc quần đùi lấm lem bùn đất, ngày ngày lội rạch đặt bẫy cá. Khi nghe cấp dưới xót xa hỏi sao ông phải làm lụng khổ cực thế, ông chỉ cười xòa: "Tao khoái thì làm thôi. Nhà nước đãi ngộ tao quá đủ rồi".
Tấm lòng của "ông Bảy phi công" lúc nào cũng đau đáu tình làng nghĩa xóm. Ông bỏ tiền túi, vận động xây đường sá cho quê hương, có mớ cá ngon vừa bắt dưới rạch cũng gọi hàng xóm sang làm mồi nhậu.
Tháng 9/2019, người anh hùng ấy đã đột quỵ ngay bên bờ mương khi đang chăm mấy gốc chanh sau một cơn mưa giông. Ông ra đi thanh thản như cách ông từng cất cánh bay vào bầu trời.
Khép lại quá khứ bằng nụ cười hòa giải
Không chỉ nhân dân Việt Nam kính trọng, ngay cả những cựu phi công Mỹ – những người từng ở bên kia chiến tuyến – cũng nghiêng mình trước ông. Trong những cuộc gặp gỡ cuối đời tại Mỹ hay ngay tại chính quê nhà Việt Nam, ông Bảy luôn dang rộng vòng tay đón những "đối thủ cũ" bằng tình bạn chân thành nhất. Ông từng nói với họ:
"Phi công Mỹ được lệnh đến Việt Nam để chiến đấu cho nước Mỹ. Nếu chúng tôi không bắn họ, họ sẽ bắn chúng tôi. Chúng tôi đã làm việc của mình. Đó là quá khứ. Giờ chúng tôi là bạn".
Cựu phi công Mỹ David Vipperman, người từng cùng ông đi xem ca nhạc và được ông mời về thăm trang trại, đã thốt lên đầy xúc động khi hay tin ông qua đời: "Ông ấy thật thú vị. Đó là thời khắc của tình bạn và sự hòa giải".
Người anh hùng chân đất Nguyễn Văn Bảy đã khép lại hành trình trần thế của mình, nhưng nụ cười hào sảng, chất phác cùng những chiến công hiển hách của ông sẽ còn mãi như một biểu tượng đẹp đẽ về tâm hồn và khí phách của con người Việt Nam.



