Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Bảy người anh hùng của mảnh đất Đồng Tháp

Đồng Tháp22/12/2025Đoàn Khoa Giáo dục Thể chất - Sư phạm Nghệ thuật (Đoàn Trường Đại học Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Bảy người anh hùng của mảnh đất Đồng Tháp

Ảnh chân dung của anh hùng Nguyễn Văn Bảy...Ảnh tư liệu

1.Lai lịch của người anh hùng huyền thoại

Nguyễn Văn Bảy sinh năm 1936, tại ấp Hậu Thành, xã Tân Hội Tây, huyện Lai Vung, tỉnh Sa Đéc cũ (nay là tỉnh Đồng Tháp). Mảnh đất này nằm tựa bên những dòng kênh êm đềm, nơi ruộng lúa trải dài đến tận chân trời, nơi những vườn trái trĩu quả mỗi độ mùa mưa nắng giao hòa. Đó là vùng đất hiền hòa, chân chất như chính con người Nam Bộ; và cũng là nơi sản sinh ra một người anh hùng làm nên dấu ấn trên bầu trời Việt Nam.

Thuở nhỏ, Bảy lớn lên trong cảnh quê nghèo nhưng nghĩa tình, nơi bữa cơm chủ yếu là rau, cá bắt dưới sông, nơi tiếng gà gáy và tiếng mái chèo khua nước trở thành âm thanh quen thuộc mỗi sớm mai. Cha mẹ ông đều là nông dân thuần phác, sống dựa vào mùa màng. Từ khi còn bé, Bảy đã quen với việc dắt trâu, tát nước, cắt lúa. Bàn tay cậu bé sớm chai sạn vì lao động, nhưng trong đôi mắt nâu đậm luôn ánh lên sự lanh lợi và gan dạ.

Khi lớn lên, như bao thanh niên miền Tây thời loạn lạc, Bảy không thể đứng ngoài cuộc. Tin chiến tranh lan rộng, rồi tin về những cánh máy bay Mỹ xé rách trời Nam, len lỏi về tận xóm nhỏ Tân Hội Tây. Bảy hiểu rằng quê hương không thể bình yên nếu lớp trẻ không đứng lên. Vậy là người thanh niên tuổi hai mươi quyết định rời bỏ ruộng đồng, rời bờ sông thân thuộc, khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.

2. Hành trình làm phi công vất vả và gian nan

Để được tuyển chọn đi học lái máy bay, Bảy phải vượt qua nhiều thử thách. Một người nông dân lam lũ như anh khiến nhiều người hoài nghi. Nhưng ý chí của Bảy khiến ai cũng nể phục.

Ngày sang nước bạn học lái máy bay, Bảy choáng váng trước cái lạnh buốt đến cắt da của xứ người. Người quen hơi nóng miền Tây giờ phải tập làm quen với gió bấc và tuyết trắng.

Những bài học đầu tiên rất khó. Anh phải nhớ từng quy tắc, từng ký hiệu, từng thao tác điều khiển trong buồng lái. Mỗi lần mang bộ đồ phi công nặng trĩu lên người, Bảy cảm giác như đang khoác một tảng đá.

Nhưng Bảy không bỏ cuộc. Anh kiên trì học cả ngày lẫn đêm. Người thầy nhận xét:
“Cậu nông dân này có ý chí hơn nhiều người có điều kiện gấp trăm lần.”

Những chuyến bay tập đầu tiên khiến Bảy choáng ngợp. Khi máy bay lượn vòng, lực ép G dồn xuống khiến đầu óc anh quay cuồng, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Không ít lần anh nôn ngay trong buồng lái sau khi đáp xuống. Nhưng lần sau, anh vẫn leo lên máy bay với quyết tâm lớn hơn.

Có buổi tập, máy bay mất cân bằng giữa tầng mây, rung dữ dội như muốn lật ngửa. Bảy giữ tay lái bình tĩnh, từng chút một điều chỉnh độ cao. Cuối cùng, anh cứu được chiếc máy bay trong sự thán phục của đồng đội.

Thầy giáo bay nói:
“Người như cậu sinh ra để làm phi công chiến đấu. Không sợ – chỉ có tập trung.”

3.Bước vào thời hoa lửa, những trận tử chiến trên không.

Hình ảnh ông sau khi chiến thắng trở về....Ảnh tư liệu

Năm 1966, Nguyễn Văn Bảy trở thành phi công MiG-17 chính thức. Bầu trời miền Bắc lúc ấy đã trở thành chiến trường khốc liệt nhất Đông Nam Á.

Mỗi lần còi báo động vang lên, Bảy lao ra đường băng, leo lên máy bay trong tiếng động cơ nổ rền vang. Chiếc MiG-17 lao vào bầu trời dù phía trước là hàng chục chiến đấu cơ Mỹ.

Trong trận đánh tại cầu Hàm Rồng, Bảy cùng vài đồng đội đối đầu với cả tốp F-105 đông gấp nhiều lần. Đó là trận đánh làm nên tên tuổi ông.

Bảy hạ thấp độ cao, luồn dưới đội hình địch rồi đột ngột bật lên và nã đạn ở cự ly gần.
Một chiếc F-105 rơi.
Rồi chiếc thứ hai.
Rồi chiếc thứ ba.

Không lực Mỹ sau này thừa nhận:
“Họ đã gặp một phi công Việt Nam bay như chẳng biết sợ là gì.”

Chiến tranh không chỉ có chiến công, mà còn có những khoảnh khắc sinh tử cận kề.

Có lần, máy bay của Bảy trúng đạn ở phần đuôi, lửa bùng lên đỏ rực. Đồng đội hét qua bộ đàm:
“Nhảy dù đi Bảy! Nó cháy rồi!”

Nhưng Bảy bình tĩnh trả lời:
“Chưa tới lúc.”

Anh tiếp tục điều khiển chiếc MiG đang lảo đảo. Cuối cùng, Bảy đưa được nó về sân bay trong tình trạng chỉ cần lệch một chút là nổ tung.

Khi bước xuống máy bay, toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi. Có người hỏi sao không nhảy dù, ông chỉ nói:
“Máy bay của Tổ quốc. Còn điều khiển được thì không bỏ.”

Một câu nói khiến cả thế hệ sau kính nể.

4.Ngày hòa bình và hào khí còn mãi

Đời thường của anh hùng”phi công nông dân”....Ảnh tư liệu

Khi tiếng súng cuối cùng lắng xuống, đất nước bước vào mùa bình yên đầu tiên sau bao năm trời bom đạn, người ta tưởng rằng những con người từng sống giữa bầu trời lửa sẽ chọn cuộc đời sáng đèn huy hoàng. Nhưng Nguyễn Văn Bảy người phi công từng làm cả không lực Mỹ phải kiêng dè lại chọn con đường giản dị đến lạ: ông trở về Đồng Tháp, trở về nơi có dòng kênh xanh, có bờ đê gió lộng, có cái mùi bùn đất thân quen của tuổi thơ mà bom đạn không bao giờ xóa được.

Ông không chọn xe hơi, nhà lớn.
Ông không chọn thành phố hoa lệ.
Ông chỉ chọn một chiếc áo bà ba, một cái nón lá, một khoảng trời nhỏ nơi quê nhà.

Ngày người dân thấy ông lội xuống ao kiểm tra từng gióng tre, từng mẻ cá, nhiều người không tin rằng người nông dân ấy từng đối đầu những chiếc F-105, F-4 hùng mạnh. Nhưng với ông, chiến tranh là chuyện đã qua; còn quê hương, còn đất đai, còn ruộng lúa mới là dòng máu chảy mãi trong tim. Ông bảo:
“Người ta hơn nhau không phải vì mình đã làm được gì, mà vì mình sống ra sao sau khi làm được điều đó.”

Ông sống như thế bình yên, nhỏ nhẹ, khiêm nhường để dạy cho đời rằng người anh hùng thật sự không phải người đứng trên đỉnh vinh quang, mà là người biết cúi xuống đúng lúc để làm giàu cho cánh đồng quê hương.
Cả đời ông, chưa một lần khoe chiến tích. Ai hỏi, ông mới kể. Kể xong, ông lại cười, rồi tiếp tục công việc như thể mọi thứ đều bình thường.
Chính sự bình thường ấy mới là cái phi thường nhất của ông.

Năm 2019, ông đi về cõi khác, thanh thản như một cánh chim đã tròn sứ mệnh. Nhưng người ở lại thì chẳng thể quên được huyền thoại mang tên Nguyễn Văn Bảy. Người ta kể về ông như kể về một ngọn lửa không cháy rực nhưng cháy rất lâu ngọn lửa âm ỉ, bền bỉ của một con người dâng cả tuổi trẻ cho bầu trời Tổ quốc.

Bảy chiến công hiển hách của ông chỉ là phần bề nổi. Phần chìm sâu hơn, đẹp hơn, lớn hơn chính là tinh thần mà ông để lại: tinh thần dám đối mặt, dám hy sinh, dám sống thật với mình dù ở đỉnh cao hay lúc trở về với ruộng đồng.

Ngày nay, mỗi lần bầu trời trong xanh, mỗi lần tiếng máy bay xé gió bay qua, người ta như thấy đâu đó bóng dáng chiếc MiG-17 nghiêng mình giữa tầng mây nhẹ, nhanh, quyết đoán như cái cách ông từng chiến đấu. Người ta như nghe vang vọng tiếng cười hiền hậu của ông, âm vang cùng tiếng gió qua những rặng cây, nhắc nhở rằng:
“Có những con người sống không cần ồn ào, nhưng khi đã cống hiến, họ làm cả đất nước tự hào.”

Ảnh tư liệu

Và câu chuyện của Nguyễn Văn Bảy gửi đến thế hệ mai sau một thông điệp giản dị nhưng bất tử:
Lòng yêu nước không phải ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ cách ta đối xử với mảnh đất nuôi mình lớn. Yêu nước không chỉ nằm trong chiến công, mà nằm trong sự tử tế, trách nhiệm và khiêm nhường suốt cả cuộc đời.

Đó chính là hào khí của thời hoa lửa thứ hào khí không tắt khi chiến tranh đi qua, mà vẫn ấm mãi trong lòng mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn