NGUYỄN VĂN BẢY – NGƯỜI GIAO LIÊN TRÊN DÒNG KÊNH THẠNH PHÚ
Năm 1964, khi vừa 18 tuổi, Nguyễn Văn Bảy tham gia lực lượng giao liên địa phương.
Tuổi 18 hôm nay thường gắn với giảng đường, trường học, những dự định đầu tiên của tuổi trưởng thành.
Nhưng với Nguyễn Văn Bảy, tuổi 18 lại mở đầu cho những năm tháng gắn với nhiệm vụ giao liên.
Ban ngày, ông vẫn là một thanh niên làm ruộng bình thường.
Đêm xuống, ông thực hiện nhiệm vụ liên lạc trên những dòng kênh miền Tây.
Chiếc xuồng nhỏ trở thành phương tiện quen thuộc.
Những con kênh trở thành những con đường.
Và những chuyến đi trong đêm trở thành một phần cuộc sống.
Công việc giao liên đòi hỏi sự cẩn trọng.
Một người giao liên không chỉ đưa thư.
Đó có thể là tài liệu, thuốc men hoặc những thứ cần thiết cho các đơn vị cách mạng.
Quan trọng nhất là phải đưa được nhiệm vụ đến đúng nơi.
Nguyễn Văn Bảy đã nhiều lần thực hiện những chuyến đi như thế.
Có lần vào năm 1967, trong một đêm mưa lớn, khi đang vận chuyển tài liệu, ông phát hiện đối phương lập chốt kiểm soát trên tuyến kênh chính.
Đứng trước tình huống ấy, người giao liên trẻ phải tìm cách tiếp tục nhiệm vụ mà vẫn bảo đảm an toàn.
Những câu chuyện như vậy cho thấy công việc của người giao liên tuy thầm lặng nhưng không hề đơn giản.
Họ không xuất hiện ở những nơi đông người.
Không có những khoảnh khắc được chứng kiến bởi hàng nghìn người.
Nhưng từng chuyến đi của họ góp phần duy trì sự liên lạc giữa các cơ sở.
Chiến tranh kết thúc, những dòng kênh vẫn chảy qua quê hương.
Nhưng những người từng đi trên đó năm xưa đã mang theo ký ức của một thời tuổi trẻ.
Nguyễn Văn Bảy là hình ảnh của một lớp thanh niên miền Tây đã biến những phương tiện rất đỗi bình thường của quê hương thành những “con đường” phục vụ cách mạng.
Một chiếc xuồng.
Một dòng kênh.
Một người thanh niên.
Và một nhiệm vụ.
Những điều nhỏ bé ấy khi đặt trong hoàn cảnh lịch sử lại trở thành một phần của cuộc kháng chiến.
Ngày hôm nay, tuổi trẻ không còn phải chèo xuồng đưa tài liệu trong đêm.
Nhưng mỗi người vẫn có thể tự hỏi: mình đang làm gì cho quê hương?
Có thể là một việc học tốt.
Một sáng kiến.
Một hoạt động tình nguyện.
Một việc làm giúp cộng đồng.
Không phải đóng góp nào cũng lớn lao.
Điều quan trọng là khi được giao một nhiệm vụ, người trẻ biết làm bằng trách nhiệm như Nguyễn Văn Bảy và thế hệ của ông từng làm.



