Nguyễn Văn Bảy - Người lính già và chiếc võng Trường Sơn
Năm 1968, khi vừa tròn 20 tuổi, Nguyễn Văn Bảy tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau nhiều tháng hành quân vượt Trường Sơn, ông cùng đơn vị được điều động về chiến trường Sông Bé, tham gia nhiều trận đánh tại Phước Long, Chơn Thành và Bến Cát. Trong hành trang của người lính trẻ luôn có một chiếc võng dù màu xanh – người bạn đồng hành trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Mùa mưa năm 1972, những cánh rừng già ở Sông Bé chìm trong màn sương dày đặc.
Sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị của Nguyễn Văn Bảy dừng chân bên một con suối nhỏ.
Ai nấy đều mệt lả.
Người lính trẻ lấy chiếc võng dù màu xanh đã sờn mép ra mắc giữa hai thân cây.
Chưa kịp chợp mắt, tiếng báo động vang lên:
– Địch càn!
Tất cả lập tức thu dọn quân tư trang, cơ động về vị trí chiến đấu.
Trận đánh diễn ra suốt nhiều giờ.
Tiếng súng, tiếng pháo nổ dồn dập.
Giữa làn khói đạn, ông nhìn thấy người đồng đội thân thiết bị thương ở chân.
Không một chút do dự, ông lao đến dìu đồng đội rời khỏi khu vực nguy hiểm.
Hai người vừa chạy vừa tránh những loạt đạn quét ngang.
Đến khi đưa được đồng đội vào nơi an toàn, chiếc võng trong ba lô của ông đã bị mảnh đạn xé rách.
Đêm ấy, trời mưa rất lớn.
Ông ngồi bên người đồng đội đang sốt cao, lấy chính chiếc võng đã rách che mưa cho bạn.
Người đồng đội nắm tay ông, xúc động:
– Nếu còn sống trở về, tôi sẽ không bao giờ quên đêm nay.
May mắn thay, cả hai đều sống sót.
Chiến tranh kết thúc, người đồng đội ấy trở về quê hương, còn ông Nguyễn Văn Bảy tiếp tục tham gia công tác địa phương.
Nhiều năm sau, chiếc võng cũ vẫn được ông giữ gìn cẩn thận.
Mỗi lần nhìn thấy chiếc võng đã bạc màu, ông lại nhớ về những tháng ngày tuổi hai mươi ở chiến trường Sông Bé – nơi có những người lính trẻ đã cùng nhau đi qua bom đạn, đói rét và cả ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Ông thường nói với con cháu:
– Chiếc võng này không chỉ là kỷ vật chiến tranh. Nó nhắc tôi nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương của biết bao đồng đội.



