Nguyễn Văn Bảy – Người phi công “chân đất” làm nên huyền thoại trên bầu trời
Nguyễn Thu Thủy

Nguyễn Văn Bảy – Người phi công “chân đất” làm nên huyền thoại trên bầu trời
Có những người anh hùng bước vào lịch sử từ những điều tưởng như rất bình dị. Không xuất thân từ những nơi giàu có, trình độ học vấn ban đầu cũng không cao, nhưng bằng ý chí, lòng yêu nước và sự nỗ lực phi thường, họ đã vượt qua giới hạn của chính mình để làm nên những chiến công khiến nhiều thế hệ phải nhắc nhớ.
Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy là một người như thế.

Ông tên thật là Nguyễn Văn Hoa, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1936 tại huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp. Năm 17 tuổi, ông tham gia cách mạng. Sau năm 1954, ông tập kết ra miền Bắc và tiếp tục được học văn hóa trước khi được tuyển chọn vào lực lượng không quân.
Điều đặc biệt là khi được tuyển chọn đi học lái máy bay, ông mới chỉ học hết lớp 3. Chính ông từng kể rằng khi ấy, ngay cả những phép tính đơn giản ông cũng còn chưa thật thành thạo. Nhưng từ một người thanh niên miền Tây chưa có nhiều điều kiện học tập, Nguyễn Văn Bảy đã bắt đầu một hành trình tưởng như không thể: học văn hóa, học kỹ thuật hàng không và trở thành phi công lái máy bay chiến đấu MiG-17.
Con đường trở thành phi công không hề dễ dàng. Trong những ngày đầu huấn luyện, do vấn đề tiền đình, ông thường bị say máy bay và nôn ói khi ở trong buồng lái. Nhưng thay vì bỏ cuộc, ông tìm cách thích nghi, tiếp tục học tập và rèn luyện cho đến khi hoàn thành khóa đào tạo. Một người từng “sợ” máy bay cuối cùng lại trở thành một trong những phi công chiến đấu nổi tiếng của Không quân nhân dân Việt Nam.
Năm 1965, Nguyễn Văn Bảy trở về nước và tham gia chiến đấu. Từ năm 1965 đến 1968, ông nhiều lần xuất kích trên chiếc MiG-17, trực tiếp tham gia những trận không chiến với máy bay Mỹ trên bầu trời miền Bắc. Theo các tư liệu của Quân đội nhân dân, ông có 94 lần xuất kích, 13 lần trực tiếp quần thảo với máy bay Mỹ và bắn rơi 7 máy bay, gồm 2 chiếc F-105 và 5 chiếc F-4.
Chiếc MiG-17 mà ông điều khiển khi ấy có nhiều hạn chế nếu so với những máy bay hiện đại của Mỹ. MiG-17 có tốc độ thấp hơn, vũ khí chủ yếu là pháo và không được trang bị những hệ thống tên lửa hiện đại như máy bay đối phương. Nhưng trong những trận không chiến, Nguyễn Văn Bảy cùng đồng đội đã vận dụng sự bình tĩnh, khả năng phán đoán và kỹ thuật chiến đấu để tạo ra những cách đánh hiệu quả.
Một trong những trận đánh đáng nhớ của ông diễn ra ngày 26 tháng 4 năm 1966 trên vùng trời Võ Nhai. Trong trận này, Nguyễn Văn Bảy đã bắn rơi một chiếc F-4. Chỉ vài ngày sau, ngày 29 tháng 4, ông tiếp tục tham gia trận không chiến trên vùng trời Việt Trì và bắn rơi thêm một máy bay địch. Những chiến công ấy mở đầu cho chuỗi thành tích đặc biệt của người phi công MiG-17 quê Đồng Tháp.
Trong những trận không chiến sau đó, ông tiếp tục lập chiến công. Ngày 26 tháng 6 năm 1966, ông cùng đồng đội bắn rơi 2 chiếc F-105 trên vùng trời Thái Nguyên. Đến ngày 24 tháng 4 năm 1967, ông lại cùng biên đội tham gia trận đánh và bắn rơi máy bay F-4 của Mỹ. Những chiến công liên tiếp đưa Nguyễn Văn Bảy trở thành một trong những phi công nổi bật của Không quân nhân dân Việt Nam.
Điều đáng nể là trong 13 lần trực tiếp nổ súng, ông đã bắn rơi 7 máy bay Mỹ và không một lần phải nhảy dù khỏi máy bay do bị đối phương bắn hạ. Chính khả năng chiến đấu, sự bình tĩnh và bản lĩnh ấy đã khiến tên tuổi Nguyễn Văn Bảy trở thành một trong những biểu tượng của thế hệ phi công Việt Nam thời kỳ chống Mỹ.
Năm 1967, Nguyễn Văn Bảy được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là một trong những phi công đầu tiên của Không quân nhân dân Việt Nam được phong tặng danh hiệu cao quý này.
Một dấu ấn đặc biệt khác trong cuộc đời ông là những lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Sau những chiến công, Nguyễn Văn Bảy được tặng 7 Huy hiệu Bác Hồ. Với ông, những huy hiệu ấy không đơn thuần là phần thưởng, mà còn là những kỷ niệm thiêng liêng gắn với một thời chiến đấu.
Nhưng nếu chỉ nhìn Nguyễn Văn Bảy qua những con số 7 máy bay, 94 lần xuất kích hay những trận không chiến ác liệt, có lẽ vẫn chưa đủ để hiểu vì sao ông được đồng đội và người dân yêu mến.
Bởi sau những giờ phút trên bầu trời, ông vẫn là một người rất giản dị.
Ông thích cuộc sống gần gũi với quê hương, với ruộng vườn và những người dân xung quanh. Sau khi rời quân ngũ, ông trở về quê ở Đồng Tháp, nuôi cá, trồng cây và sống cuộc đời bình dị giữa bà con xóm ấp. Một người từng làm chủ chiếc MiG-17 trên bầu trời, từng đối đầu với những phi công Mỹ, cuối cùng lại trở về với cuộc sống của một người nông dân Nam Bộ. Chính sự giản dị ấy khiến đồng đội và người dân thường gọi ông bằng những cái tên thân mật như “Bảy A”, “Bảy lúa” hay “người anh hùng chân đất”.
Có lẽ đó chính là điều khiến câu chuyện Nguyễn Văn Bảy trở nên đặc biệt.
Ông không bắt đầu từ một người có học vấn cao.
Ông từng say máy bay đến mức nôn ói trong những ngày đầu huấn luyện.
Ông từng phải học lại những kiến thức văn hóa tưởng như rất cơ bản.
Nhưng ông không bỏ cuộc.
Từ một người thanh niên miền Tây học chưa hết lớp 3, ông đã trở thành phi công chiến đấu, trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và ghi tên mình vào lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam.
Anh hùng không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những điều phi thường.
Đôi khi, họ bắt đầu từ một người bình thường biết cố gắng vượt qua giới hạn của chính mình.
Ngày 22 tháng 9 năm 2019, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy qua đời, hưởng thọ 84 tuổi. Ông khép lại một cuộc đời đã đi qua chiến tranh, quân ngũ và những năm tháng bình dị của đời thường. (QĐND)
Nhưng câu chuyện về người phi công “chân đất” ấy vẫn còn ở lại.
Ở lại trong những trang sử của Không quân nhân dân Việt Nam.
Ở lại trong ký ức của đồng đội.
Và ở lại trong hình ảnh một người con Nam Bộ đã từng cất cánh giữa những ngày bầu trời đầy bom đạn để bảo vệ Tổ quốc.
Ngày hôm nay, bầu trời Việt Nam đã bình yên.
Những chiếc máy bay không còn phải cất cánh để bước vào những trận không chiến như thế hệ của Nguyễn Văn Bảy từng trải qua. Những người trẻ hôm nay có thể nhìn lên bầu trời mà không phải lo sợ tiếng bom đạn.
Và đó chính là điều chúng ta cần trân trọng.
Bởi phía sau bầu trời bình yên ấy là những con người đã từng cất cánh khi biết rằng phía trước mình là hiểm nguy, nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Một người phi công “chân đất” đã làm nên những chiến công trên bầu trời.
Một người con Nam Bộ đã để lại dấu ấn đặc biệt trong lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam.
Và câu chuyện của Nguyễn Văn Bảy nhắc chúng ta rằng:
Xuất phát điểm có thể quyết định nơi ta bắt đầu, nhưng không quyết định nơi ta có thể đi đến.
Khi có ý chí, lòng dũng cảm và sự nỗ lực, một người bình thường cũng có thể làm nên những điều phi thường.

