Bài viết

Nguyễn Văn Bảy – TRỞ VỀ SAU MỖI LẦN CẤT CÁNH

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ở sân bay dã chiến bắt đầu rất sớm. Sương còn phủ thấp, bám vào thân máy bay lạnh buốt. Nguyễn Văn Bảy bước lại gần chiếc MiG-17 của mình, tay chạm nhẹ vào lớp kim loại đã sờn đi vì những lần xuất kích liên tục. Không ai nói nhiều. Những người lính kỹ thuật chỉ nhìn ông, gật đầu một cái, rồi lùi lại.

Ông leo lên buồng lái, đóng nắp kính. Không gian lập tức trở nên chật hẹp và tách biệt. Mọi âm thanh bên ngoài như bị cắt đứt, chỉ còn lại tiếng động cơ bắt đầu gầm lên dưới thân máy bay. Khi chiếc máy bay lăn ra đường băng, ông không nghĩ đến chiến công, cũng không nghĩ đến việc mình sẽ bắn rơi bao nhiêu chiếc. Trong đầu ông chỉ có một điều rất rõ ràng: phải trở về.

Chiếc MiG rời khỏi mặt đất, lao lên bầu trời đang dần sáng. Không lâu sau, tín hiệu địch xuất hiện. Những chấm nhỏ trên không trung nhanh chóng lớn dần, chuyển động gấp gáp. Trận không chiến bắt đầu mà không cần một lời báo trước.

Một chiếc máy bay địch lao tới từ phía bên phải. Ông kéo cần lái, máy bay nghiêng mạnh, ép sát một vòng lượn gắt. Lực ép dồn xuống khiến cơ thể nặng như bị ghì chặt vào ghế. Ông vẫn giữ mắt không rời mục tiêu. Khoảng cách thay đổi liên tục. Chỉ cần chậm một nhịp, ông sẽ lọt vào tầm ngắm của đối phương.

Một thoáng cơ hội mở ra. Ông không chần chừ. Ngón tay siết cò. Loạt đạn xé không khí lao đi. Chiếc máy bay phía trước rung lên, rồi bốc cháy. Một quầng lửa lóe lên giữa bầu trời xanh.

Nhưng trận đánh chưa kết thúc. Một chiếc khác đã bám theo phía sau. Ông đẩy máy bay xuống thấp, gần sát mặt đất. Cây cối bên dưới lướt qua nhanh đến mức chỉ cần một sai sót nhỏ cũng đủ để kết thúc tất cả. Ông lượn vòng, cắt đuôi, rồi thoát ra khỏi vòng vây.

Khi quay trở về, đường băng hiện ra phía trước, dài và im lặng. Máy bay chạm đất, lăn chậm lại. Khi mở nắp buồng lái, luồng không khí bên ngoài tràn vào, mang theo cả mùi đất, mùi cỏ quen thuộc.

Ông bước xuống, tháo mũ bay. Không ai hỏi ông đã làm gì trên trời. Cũng không ai cần nghe kể lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Bảy – TRỞ VỀ SAU MỖI LẦN CẤT CÁNH | Câu chuyện thời hoa lửa