Nguyễn Văn Bảy: Từ lớp học bổ túc đến buồng lái máy bay
Câu chuyện vượt qua hạn chế học vấn, chứng rối loạn tiền đình và chương trình huấn luyện khắc nghiệt để trở thành phi công.
Sau khi tập kết ra Bắc, Nguyễn Văn Bảy được học bổ túc văn hóa. Khó khăn lớn nhất là nền tảng kiến thức còn rất ít: ông mới học chưa hết lớp ba, nhiều nội dung toán học và kỹ thuật hoàn toàn xa lạ. Trong thời gian ngắn, người chiến sĩ trẻ phải học liên tục để đáp ứng yêu cầu của quân đội đang từng bước xây dựng lực lượng không quân. Ông không giấu sự yếu kém mà bù đắp bằng cách hỏi thầy, nhờ bạn và ôn đi ôn lại cho đến khi hiểu.
Năm 1958, một đoàn cán bộ về đơn vị tuyển chọn học viên phi công. Nguyễn Văn Bảy nghĩ mình có thể được chọn đi học lái xe tăng hoặc một chuyên ngành mặt đất, bởi học vấn của ông còn thấp. Khi biết trúng tuyển phi công, ông vừa phấn khởi vừa lo lắng. Bay đòi hỏi kiến thức, phản xạ, sức khỏe và khả năng chịu đựng mà ông chưa từng được chuẩn bị từ nhỏ.
Thử thách đến ngay trong những chuyến bay huấn luyện. Tiền đình không tốt khiến ông thường buồn nôn khi máy bay rung xóc. Thay vì xin rời khóa học, ông tìm cách thích nghi, chuẩn bị túi nhỏ để xử lý khi mệt rồi tiếp tục bài bay. Câu chuyện nghe có phần vui nhưng phản ánh ý chí rất thật: ông không để sự xấu hổ hay khó chịu thể chất đánh bại cơ hội được phục vụ trong một lực lượng mới của quân đội.
Học viên phải nắm nguyên lý khí động học, động cơ, khí tượng, dẫn đường, thông tin và xử lý sự cố. Mỗi sai sót trên không đều có thể trả giá bằng tính mạng. Nguyễn Văn Bảy dần hình thành thói quen chuẩn bị kỹ, tuân thủ quy trình và giữ bình tĩnh.
Từ tháng 10 năm 1962, ông lái MiG-17 và đến năm 1963 chính thức trở thành phi công quân sự. Thành quả ấy là cuộc vượt dốc về tri thức của người từng phải đánh vần từng trang sách. Hành trình này chứng minh tài năng không chỉ do xuất phát điểm quyết định. Với mục tiêu và ý chí bền bỉ, người nông dân ít học đã làm chủ kỹ thuật hàng không hiện đại.



