Nguyễn Văn Bích
Nguyễn Văn Bích Quê quán: Nà Phặc, Thái Nguyên
Ở xã Nà Phặc, nơi những ngọn núi nối nhau trùng điệp và con suối nhỏ chảy quanh bản làng, có một người đàn ông hiền lành tên là Nguyễn Văn Bích. Người dân trong xã biết đến ông không chỉ vì sự chăm chỉ, mà còn vì ông là em trai của liệt sĩ Nguyễn Văn Đơn.
Ngày còn nhỏ, hai anh em Bích và Đơn lớn lên trong một gia đình nghèo nhưng đầm ấm. Họ thường cùng nhau chăn trâu trên những triền đồi, cùng bắt cá dưới suối và chia nhau từng bắp ngô nướng. Trong mắt ông Bích, anh Đơn luôn là người anh mạnh mẽ, tốt bụng và hay bảo vệ em mình.
Khi đất nước cần, anh Nguyễn Văn Đơn lên đường nhập ngũ. Trước ngày đi, anh đặt tay lên vai em trai và nói:
“Ở nhà thay anh chăm sóc bố mẹ nhé.”
Ông Bích gật đầu thật mạnh, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Những lá thư từ chiến trường thỉnh thoảng gửi về là niềm vui lớn của cả gia đình. Cho đến một ngày, tin dữ đến: anh Đơn đã anh dũng hy sinh.
Ngày nhận tin, ông Bích đứng lặng rất lâu trước hiên nhà. Anh trai không còn nữa, nhưng hình ảnh người anh luôn sống trong ký ức của ông — từ những ngày tuổi thơ đến lời dặn trước khi ra đi.
Từ đó, ông Bích càng chăm chỉ làm lụng, chăm sóc gia đình và giúp đỡ bà con trong xã. Mỗi dịp tưởng niệm liệt sĩ, ông lại thắp nén hương cho anh trai, kể cho con cháu nghe về một người anh dũng cảm đã hy sinh vì Tổ quốc.
Người trong xã Nà Phặc thường nói:
“Gia đình ông Bích có một người con ngã xuống, nhưng để lại niềm tự hào cho cả bản làng.”
Còn ông Bích, mỗi khi nhìn lên những dãy núi xa xa, ông khẽ nói như đang trò chuyện với anh trai:
“Anh yên tâm nhé, em vẫn giữ lời hứa năm nào.”


