Nguyễn Văn Bình
Nguyễn Văn Bình sinh năm 1952, lớn lên ở một miền quê yên bình nhưng sớm thấm thía những năm tháng đất nước còn chia cắt. Mới mười chín tuổi, năm 1971, ông gác lại ruộng vườn, gia đình, tình riêng để khoác ba lô nhập ngũ. Từ giây phút ấy, cuộc đời ông bước sang một trang mới – trang của khói lửa, kỷ luật và lý tưởng.
Ông được biên chế vào Đại đội 4, Trung đoàn 10, Bộ Tư lệnh 59. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi thử thách khắc nghiệt: hành quân dài ngày, huấn luyện gian khổ, thiếu thốn đủ bề. Nhưng chính trong gian nan ấy, tình đồng đội nảy nở như những bông hoa lửa – rực rỡ, bền bỉ và không bao giờ tắt.
Trên các chặng đường hành quân, Nguyễn Văn Bình luôn là người điềm đạm, chắc chắn. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi khi đơn vị gặp khó, ông luôn là người đứng mũi chịu sào. Qua năm tháng chiến đấu và rèn luyện, ông trưởng thành trong từng nhiệm vụ, từng trận đánh, được đồng đội tin yêu và cấp trên tín nhiệm.
Những năm cuối cuộc kháng chiến, khi bom đạn ác liệt nhất cũng là lúc ý chí người lính được tôi luyện mạnh mẽ nhất. Nguyễn Văn Bình cùng Đại đội 4 bám trụ trận địa, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, góp phần làm nên thắng lợi chung của đơn vị và của cả dân tộc.
Năm 1976, sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, ông xuất ngũ với cấp bậc Thượng sỹ. Rời quân ngũ, ông mang theo trong tim kỷ niệm không thể phai mờ: những người đồng đội đã ngã xuống, những đêm không ngủ nơi rừng sâu, và niềm tự hào được là người lính của Trung đoàn 10 anh hùng.
Chiến tranh lùi xa, nhưng hoa lửa vẫn cháy âm ỉ trong trái tim Nguyễn Văn Bình – đó là tinh thần kỷ luật, là lòng trung thực, là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Trong đời thường, ông tiếp tục sống giản dị, bền bỉ như chính những năm tháng quân ngũ đã rèn giũa ông.



