Nguyễn Văn Bình – Người lính mất tay vẫn dang rộng vòng tay
Trong căn nhà ấm cúng ở xóm Cậy, xã Huống Thượng (Thái Nguyên), thương binh Nguyễn Văn Bình và vợ bà Dương Thị Thái đã dành cả đời để cưu mang những số phận kém may mắn. Hơn nửa thế kỷ trước, ông Bình trở về từ chiến trường Quảng Trị với thân thể không còn nguyên vẹn: mất bốn ngón tay, một bên mắt và nhiều mảnh đạn trong đầu – vì một lần cứu đồng đội khỏi lựu đạn. Khi ấy ông mới 20 tuổi.
Giữa những năm tháng hậu chiến khó khăn, cô gái trẻ Dương Thị Thái chấp nhận nên duyên cùng người thương binh nặng, khiến cả làng cảm phục. Họ về chung một nhà năm 1974. Nhưng nhiều năm trôi qua, họ không thể có con do ảnh hưởng của chất độc da cam. Không oán trách số phận, họ nhận nuôi bé Nguyễn Thị Hường – đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi. Rồi lại cưu mang thêm Nguyễn Đình Minh – chàng trai mồ côi lang thang. Dù con nuôi có dấu hiệu bất ổn về tâm lý, nhiều lần bỏ nhà đi, ông bà chưa từng buông tay. Niềm an ủi đến khi hai con nên duyên vợ chồng và sinh cho ông bà hai đứa cháu.
Ở tuổi xế chiều, điều khiến ông bà mãn nguyện không phải vật chất mà là cảm giác đã sống trọn vẹn với nghĩa tình. Như câu ca dao ông thường nhắc cháu: “Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương trên cơ thể ông vẫn nhắc nhớ về sự hy sinh của một thế hệ. Với ông, hy sinh không chỉ là khoảnh khắc đối mặt với cái chết để cứu đồng đội, mà còn là những mất mát kéo dài suốt cuộc đời. Nhưng từ những hy sinh ấy, ông chọn cách sống nhân hậu hơn, coi việc yêu thương và cưu mang người khác như một cách tiếp tục cống hiến cho đời trong thời bình.



