Bài viết

Nguyễn Văn Bình - xóm Na Thức – Phú Lạc – Thái Nguyên

Ông Nguyễn Văn Bình - xóm Na Thức – Phú Lạc – Thái Nguyên Năm sinh: 06/5/1952

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Bình - xóm Na Thức – Phú Lạc – Thái Nguyên

Năm sinh: 06/5/1952

NGƯỜI LÍNH ĐI QUA MƯA BOM LỬA ĐẠN – ÔNG NGUYỄN VĂN BÌNH

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, có những con người đã lặng lẽ rời quê hương, mang theo tuổi trẻ và khát vọng hòa bình để bước vào chiến trường. Ông Nguyễn Văn Bình, sinh ngày 06 tháng 5 năm 1952, quê gốc tại Phú Xuyên – Hà Nội, hiện sinh sống tại xóm Na Thức, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế.

Năm 1972, khi đất nước đang chìm trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông lên đường nhập ngũ trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Tuổi hai mươi – cái tuổi đáng lẽ được sống trong bình yên – lại trở thành dấu mốc ông bước vào cuộc chiến đầy gian khổ. Ông được biên chế vào Sư đoàn 324, tham gia chiến đấu tại chiến trường Thừa Thiên Huế – một trong những nơi ác liệt nhất lúc bấy giờ.

Những năm tháng hành quân là chuỗi ngày không thể nào quên. Ông kể lại, có những lần hành quân phía trước bị lộ, đơn vị phải quay đầu đi lại giữa rừng sâu. Lương thực cạn kiệt, gạo không có, cơm không đủ ăn. Có khi mỗi người chỉ được vài lạng gạo, thậm chí phải đào củ rừng, nhịn đói nhiều ngày liền để tiếp tục hành quân. Đường đi gian nan, mưa rừng xối xả, sốt rét rình rập… nhưng không ai lùi bước.

Trong những trận chiến khốc liệt, đồng đội của ông đã ngã xuống, máu của họ thấm vào đất mẹ. Nhưng chính sự hy sinh ấy lại trở thành động lực để những người còn sống tiếp tục chiến đấu. Ông cùng đồng đội “mở đường bằng máu” để tiến lên, kiên cường bám trụ, góp phần làm nên thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Sau ngày đất nước giải phóng, ông trở về quê hương Phúc Yên (nay thuộc Vĩnh Phúc) vào năm 1977, mang theo những ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa. Trở lại cuộc sống đời thường, ông lập gia đình, sinh được 7 người con. Những năm tháng bao cấp đầy khó khăn, thiếu thốn lại tiếp tục thử thách ý chí của người lính năm xưa. Nhưng cũng như khi còn ở chiến trường, ông không khuất phục. Bằng sự cần cù, chịu khó, ông đã từng bước vượt qua gian khó, nuôi dạy các con trưởng thành.

Hôm nay, khi tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng trong ông vẫn ánh lên tinh thần của một người lính – kiên cường, giản dị và đầy tự hào. Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Bình không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà là biểu tượng cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

“Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng những giá trị mà nó để lại thì còn mãi. Đó là lòng yêu nước, là tinh thần vượt khó, là ý chí không bao giờ khuất phục. Và câu chuyện của ông chính là ngọn lửa âm thầm thắp sáng trong trái tim thế hệ trẻ hôm nay – nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn