Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Bôn – Người lái xe mở đường giữa mưa bom Trường Sơn

Suốt nhiều năm trên tuyến đường Trường Sơn, Nguyễn Văn Bôn đã thực hiện hàng trăm chuyến vận chuyển vũ khí, lương thực và thương binh dưới mưa bom, bão đạn. Đối với ông, vô lăng chiếc xe tải cũng là một "vị trí chiến đấu", nơi mỗi chuyến đi đều là một cuộc đối mặt với cái chết.

Bắc Ninh02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một câu nói quen thuộc của những người lính Trường Sơn:

"Xe chưa tới đích thì chưa được phép nghĩ đến mình."

Nguyễn Văn Bôn luôn ghi nhớ câu nói ấy.

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông tình nguyện vào lực lượng vận tải của Đoàn 559.

Chiếc xe đầu tiên ông được giao là một xe tải Liên Xô cũ.

Không có điều hòa.

Không có kính chống đạn.

Buồng lái chỉ là những tấm thép mỏng.

Mỗi chuyến xe chở đầy đạn pháo, gạo, thuốc men hoặc xăng dầu.

Đó cũng là những mục tiêu mà máy bay Mỹ luôn tìm cách đánh phá.

Để tránh bị phát hiện, các đoàn xe thường chỉ xuất phát khi trời tối.

Đèn pha không được bật.

Các lái xe chỉ nhìn ánh đèn gầm rất nhỏ của xe phía trước hoặc những cọc tiêu phản quang ven đường.

Có những đêm mưa như trút nước.

Con đường đất đỏ nhão nhoẹt.

Bánh xe sa lầy.

Cả tổ lái phải dùng xẻng, dùng cây rừng, thậm chí lấy cả quần áo lót dưới bánh để xe thoát khỏi hố bùn.

Nguyễn Văn Bôn từng kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là bom.

Mà là bom nổ xong.

Đường bị cắt đứt.

Nếu xe dừng lại quá lâu, đoàn phía sau sẽ ùn tắc hàng chục kilômét.

Ông cùng đồng đội nhiều lần vừa san lấp hố bom, vừa lái xe vượt qua khi mặt đường còn bốc khói.

Có lần, sau một trận ném bom, kính chắn gió vỡ tan.

Mảnh kính cứa vào mặt và cánh tay.

Máu chảy xuống vô lăng.

Nhưng ông chỉ lấy chiếc khăn mặt buộc tạm vết thương rồi tiếp tục lái.

Bởi phía sau xe ông là hàng chục xe khác đang chờ thông đường.

Có chuyến hàng phải đưa vào chiến trường gấp để kịp phục vụ một chiến dịch lớn.

Ông lái liên tục gần hai ngày đêm.

Chỉ dừng vài phút để ăn cơm nắm và uống nước.

Khi xe đến nơi, ông mới biết mình đã sốt cao từ lúc nào.

Đồng đội đưa đi quân y.

Ông chỉ cười:

"Hàng đến rồi, sốt cũng đáng."

Điều khiến ông xúc động nhất không phải là những tấm huân chương.

Mà là ngày đất nước thống nhất.

Những con đường từng đầy hố bom giờ vang tiếng trẻ em đến trường.

Những cây cầu được dựng lại.

Xe tải không còn chở đạn dược mà chở vật liệu xây dựng, phân bón và hàng hóa phục vụ cuộc sống.

Sau khi rời quân ngũ, Nguyễn Văn Bôn tiếp tục lao động, góp phần phát triển kinh tế và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.

Ông thường nói với thế hệ trẻ:

"Thời của chúng tôi là giữ cho con đường không tắt. Thời của các cháu là làm cho đất nước đi nhanh hơn trên những con đường hòa bình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Bôn – Người lái xe mở đường giữa mưa bom Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa