nguyễn Văn Chiến
Nguyễn Văn Chiến, người con trai chất phác của vùng quê Hiếu Thành, Vĩnh Long, đến nay mỗi khi nhắc lại những tháng ngày chiến đấu tại chiến trường Campuchia, lòng ông vẫn dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Ông nhớ rõ buổi chiều đầu tiên đặt chân qua biên giới, nắng vàng đổ dài trên những cánh đồng khô cháy, xa xa là tiếng súng vọng lại từng hồi, báo hiệu một cuộc chiến khốc liệt còn đang chờ phía trước. Chiến kể rằng, vào những năm tháng ấy, mỗi ngày đều là một thử thách sinh tử. Đơn vị ông phải hành quân liên tục qua rừng, lội qua những con suối đỏ ngầu, vừa tránh mìn vừa đề phòng phục kích của tàn quân Pôn Pốt. Có những đêm cả tiểu đội chỉ ngủ được chừng một tiếng, còn lại phải thay phiên cảnh giới giữa tiếng côn trùng và tiếng pháo địch vọng lại từ xa.
Nhưng giữa gian khổ ấy, điều ông nhớ nhất chính là tình đồng đội sâu nặng. Có lần đơn vị bị địch phục kích bất ngờ, Chiến cùng anh em vừa bắn trả vừa tìm cách đưa thương binh về tuyến sau. Hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi bị thương nặng nhưng vẫn nở nụ cười động viên: “Chiến, ráng giữ vững mà đánh nghe!”, đến nay vẫn khiến lòng ông nghẹn lại. Cũng có những buổi chiều yên ả hiếm hoi, cả đơn vị tranh thủ nấu cơm, chia cho nhau từng miếng sắn, hát vài câu vọng cổ để xua bớt nỗi nhớ nhà.
Qua bao hiểm nguy, Nguyễn Văn Chiến trở về quê hương với mái tóc đã điểm sợi bạc, nhưng ký ức chiến trường Campuchia vẫn luôn hiện hữu như một phần máu thịt trong cuộc đời ông. Với ông, đó không chỉ là những năm tháng chiến đấu gian khổ, mà còn là dấu ấn của lòng dũng cảm, tinh thần kiên cường và tình đồng đội không bao giờ phai nhạt.



