NGUYỄN VĂN CHIẾN CỰU CHIẾN BINH (1)

DẤU ẤN MỘT THỜI HOA LỬA
🇻🇳 Hòa trong không khí thi đua sôi nổi chào mừng kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Chi đoàn phối hợp với Liên đội Trường Tiểu học Lê Lợi, xã Long Hải đã tổ chức cho các em học sinh đến thăm, giao lưu với các bác trong Hội Cựu chiến binh xã. Đây là hoạt động ý nghĩa nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, bồi đắp lý tưởng cách mạng và giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về những hy sinh to lớn của cha ông đi trước.
Trong buổi gặp gỡ đầy xúc động, câu chuyện về cuộc đời và quá trình chiến đấu của bác Nguyễn Văn Chiến (sinh năm 1956, quê xã Tam Thanh, huyện Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam; hiện sinh sống tại khu phố Hải Sơn, thị trấn Long Hải, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu) đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mỗi đoàn viên và học sinh.
Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tháng 3 năm 1975, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác đã lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại đơn vị C1D72E96 đóng quân tại Tam Kỳ, Quảng Nam. Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân ngũ, làm nhiệm vụ tại Trung đoàn 334 đóng quân ở Sông Lũy (Thuận Hải).
Từ năm 1978 đến 1979, bác tham gia chiến đấu tại chiến trường K (Campuchia), giữ cấp bậc Thượng sĩ, đảm nhận chức vụ B trưởng. Nơi chiến trường ác liệt, giữa bom đạn khốc liệt và muôn vàn gian khổ, bác cùng đồng đội đã kiên cường chiến đấu, góp phần làm tròn nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Tháng 12 năm 1979, trong một trận chiến ác liệt, bác bị thương nặng. Bác đã trải qua quá trình điều trị dài ngày tại nhiều bệnh viện ở Campuchia và Việt Nam như Xiêm Riệp, Quân y viện 175… Những vết thương để lại tỷ lệ thương tật lên đến 95%, trở thành thương binh hạng 1/4. Năm 1980, bác trở về, lập gia đình và bắt đầu hành trình mới – hành trình vượt lên số phận với ý chí của người lính.
Sau nhiều năm an dưỡng tại Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Long Hải, từ năm 2003 đến nay, bác trở về sinh sống cùng gia đình tại thị trấn Long Hải và đang hưởng trợ cấp thương binh. Dù mang trên mình thương tật nặng nề, bác vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, nghị lực sống mạnh mẽ và là tấm gương sáng về ý chí vượt khó.
Lắng nghe câu chuyện của bác, mỗi đoàn viên, học sinh như được sống lại một thời hoa lửa oanh liệt nhưng cũng đầy mất mát. Chúng tôi càng thấm thía hơn rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng cả máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính. Sự hy sinh thầm lặng ấy chính là nền tảng để thế hệ trẻ hôm nay được học tập, rèn luyện trong môi trường hòa bình.
Buổi gặp gỡ không chỉ là một chuyến thăm, mà còn là một bài học lớn về lòng yêu nước, về trách nhiệm của tuổi trẻ. Mỗi đoàn viên chúng tôi tự nhủ sẽ sống xứng đáng hơn, biết trân trọng những gì đang có, không ngừng học tập, rèn luyện, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Buổi thăm hỏi khép lại, nhưng những câu chuyện và hình ảnh về bác Nguyễn Văn Chiến vẫn còn lắng đọng mãi. Đó sẽ là nguồn động lực, là ngọn lửa truyền thống tiếp tục được thắp sáng trong trái tim thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.



