NGUYỄN VĂN CHỰC
NGUYỄN VĂN CHỰC (1953, CS giao liên, Xã Đông thạnh, hy sinh 21/6/1967)

tôi là người cháu của ông Nguyễn Văn Chực, nhưng cả gia đình luôn kể về ông như một huyền thoại. Mẹ tôi hay kể rằng ông Chực chỉ mới 14 tuổi đã tham gia giao liên, đi khắp các làng mạc, băng qua đồng ruộng và kênh rạch để chuyển thư từ, thông tin quan trọng cho cách mạng. Dù tuổi còn trẻ, nhưng ông rất gan dạ, ít khi sợ hãi, luôn cẩn trọng từng bước đi. Mẹ tôi kể có lần ông phải băng qua cánh đồng dưới mưa bom, tay cầm túi thư, tim đập thình thịch nhưng không hề nao núng. Ông luôn nhắc đồng đội rằng “tin tức là mạch máu của cách mạng, không được phép thất lạc”. Ngày 21/6/1967, ông hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ. Dù chưa một lần gặp mặt, tôi vẫn tưởng tượng hình ảnh ông chạy qua đồng, che chở đồng đội, và từ đó học được bài học về sự kiên cường và hy sinh cho lý tưởng lớn hơn bản thân. Mỗi khi nhắc tới ông, cả gia đình đều rưng rưng, tự hào về tinh thần quả cảm của một chàng trai tuổi đời còn rất trẻ mà đã sẵn sàng dấn thân vì quê hương.



