Nguyễn Văn Chui – người dẫn đường của nghĩa quân
Nguyễn Văn Chui – người dẫn đường của nghĩa quân
Sau thất bại của cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940, nhiều lực lượng cách mạng phải rút lui để bảo toàn lực lượng. Tây Ninh, với địa hình rừng núi hiểm trở, trở thành nơi trú ẩn quan trọng. Trong hoàn cảnh ấy, những người công nhân cao su Bến Củi đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho nghĩa quân.
Giữa những con người thầm lặng ấy, Nguyễn Văn Chui – một công nhân cao su bình dị – đã góp phần quan trọng vào việc giữ vững mạch liên lạc và tiếp tế cho lực lượng cách mạng.
Khi hơn 100 nghĩa quân từ Hóc Môn rút lên Truông Mít để tránh sự truy quét của địch, anh Chui cùng một số công nhân đã âm thầm đảm nhận nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế lương thực và thông báo tin tức. Những chuyến đi của anh thường diễn ra trong đêm, băng qua rừng rậm, tránh sự phát hiện của địch, mang theo không chỉ là gạo, muối mà còn là niềm tin của nhân dân dành cho cách mạng.
Không dừng lại ở đó, khi thực dân Pháp phát hiện và tổ chức lực lượng tấn công, tình thế trở nên vô cùng nguy hiểm. Trước tình hình ấy, Nguyễn Văn Chui đã không ngần ngại đứng ra dẫn đường cho nghĩa quân rút lui an toàn về hướng Lộc Hưng, tránh được sự bao vây của địch.
Con đường anh đi không có trên bản đồ, chỉ có sự am hiểu địa hình và lòng dũng cảm. Mỗi bước chân đều đối mặt với nguy hiểm, nhưng anh vẫn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ.
Nguyễn Văn Chui không phải là người chỉ huy những trận đánh lớn, cũng không trực tiếp cầm súng xung phong nơi tuyến đầu. Nhưng chính những con người như anh đã góp phần giữ cho lực lượng cách mạng được bảo toàn, tiếp tục chiến đấu lâu dài.
Trong “thời hoa lửa”, có những chiến công được ghi vào sử sách, nhưng cũng có những con người âm thầm đứng phía sau. Nguyễn Văn Chui chính là một trong những người như thế – người dẫn đường lặng lẽ, nhưng không thể thiếu trong hành trình đi đến thắng lợi của cách mạng.



