Nguyễn Văn Chuyên – Người đồng đội và những ký ức
Những ký ức về người đồng đội Nguyễn Văn Chuyên
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Quang Ấn, hình ảnh người đồng đội Nguyễn Văn Chuyên vẫn luôn vẹn nguyên, như thể mới chỉ là chuyện của ngày hôm qua.
Ngày ấy, anh Ấn là một chiến sĩ pháo binh trẻ, còn Nguyễn Văn Chuyên – người đồng đội thân thiết của anh – là một chàng trai mồ côi cha mẹ, từ nhỏ sống nương tựa vào ông bà. Lớn lên giữa những năm tháng khói lửa chiến tranh, Chuyên sớm hiểu được nỗi đau mất mát và khát khao được cống hiến cho Tổ quốc. Chính vì thế, khi vừa đủ tuổi, anh đã tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ pháo binh quả cảm.
Trong chiến dịch Mậu Thân năm 1968, đơn vị pháo binh của anh được giao nhiệm vụ vô cùng quan trọng – bắn 170 phát pháo mở màn chiến dịch. Cả đơn vị căng mình tập trung, không khí chiến đấu sôi sục. Trên loa phát thanh, giọng Bác Hồ vang lên trong bài thư chúc Tết, như tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho từng người lính.
Giữa giờ phút căng thẳng ấy, tiếng nói dí dỏm, hóm hỉnh của Chuyên vang lên:
“Anh em ơi! Giao thừa rồi, thèm bánh chưng quá! Cố lên nào!”
Câu nói giản dị mà đầy sức mạnh ấy khiến cả đơn vị bật cười, xua tan mệt mỏi, lấy lại tinh thần để tiếp tục chiến đấu.
Thế rồi, khi quả pháo thứ 170 được bắn đi – cũng là lúc máy bay địch trút bom B52 xuống khu vực. Tiếng nổ vang trời, đất đá tung lên mù mịt. Khi khói bom tan đi, mọi người bàng hoàng nhận ra: Chuyên – người ở vị trí bắn số 1 – đã anh dũng hy sinh. Một quả bom đã rơi trúng chỗ anh, thân thể anh không còn nguyên vẹn, treo lơ lửng trên cành cây gần đó.
Đồng đội nghẹn ngào, nước mắt hòa cùng bụi đất. Người chiến sĩ trẻ ấy ra đi khi lời hứa “sẽ về ăn Tết cùng ông bà” vẫn còn dang dở.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng trong tâm trí cựu chiến binh Nguyễn Quang Ấn, hình ảnh chàng trai mồ côi, vui tính và quả cảm ấy vẫn luôn sống mãi – như biểu tượng của một thế hệ tuổi trẻ Việt Nam đã hy sinh trọn vẹn cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



