Nguyễn Văn Cốc - Chàng trai quê lúa và giấc mơ bảo vệ bầu trời
Chàng trai quê lúa và giấc mơ bảo vệ bầu trời
Làng quê Việt Yên, Bắc Giang những năm 1940 còn nghèo khó. Cậu bé Nguyễn Văn Cốc lớn lên giữa những cánh đồng, quen với mùi bùn đất và tiếng sáo diều mỗi buổi chiều.
Tuổi thơ của Cốc không có những món đồ chơi đắt tiền.
Mỗi lần nghe tiếng máy bay bay ngang bầu trời, cậu lại ngẩng đầu nhìn theo thật lâu.
Không ai biết rằng, nhiều năm sau, chính cậu bé ấy sẽ trở thành một trong những phi công xuất sắc nhất của Không quân Nhân dân Việt Nam.
Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Văn Cốc tình nguyện nhập ngũ.
Nhờ sức khỏe tốt, phản xạ nhanh và ý chí học tập, anh được tuyển chọn đi đào tạo lái máy bay tiêm kích.
Việc học vô cùng khắc nghiệt.
Mỗi thao tác đều phải chính xác tuyệt đối.
Chỉ một sai sót nhỏ trên bầu trời cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Nhưng Nguyễn Văn Cốc chưa bao giờ nản lòng.
Anh luôn là người đến sớm nhất và rời phòng học sau cùng.
Đồng đội thường đùa:
"Cốc học nhiều đến mức thuộc cả tiếng động của chiếc MiG."
Anh chỉ cười:
"Ra trận không có cơ hội làm lại lần thứ hai."



