Nguyễn Văn Công
Nguyễn Văn Công sinh năm 1949 trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của ông trải qua những năm tháng đất nước bị chiến tranh tàn phá, nơi những cánh đồng quê yên bình thường xuyên rung chuyển bởi tiếng bom đạn. Chứng kiến cảnh quê hương đau thương, người thanh niên ấy sớm nuôi trong lòng ý chí lên đường chiến đấu để bảo vệ độc lập dân tộc.
Năm 1971, khi vừa bước sang tuổi 22, Nguyễn Văn Công tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ngày khoác ba lô lên đường, ông mang theo niềm tin của gia đình và lời hẹn ngày trở về trong hòa bình. Với ông, được đứng trong hàng ngũ quân đội là niềm tự hào lớn lao của tuổi trẻ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Binh đoàn 52 chiến đấu tại chiến trường Cam Lộ - Quảng Trị. Đây là vùng đất khốc liệt bậc nhất trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi từng ngọn đồi, từng con đường đều hằn sâu dấu tích chiến tranh.
Những ngày ở Cam Lộ, cuộc sống của người lính vô cùng gian nan. Ban ngày hành quân giữa nắng gió miền Trung bỏng rát, ban đêm đào công sự, trực chiến giữa tiếng pháo nổ không ngừng. Có những hôm cả đơn vị phải ăn lương khô thay cơm, uống từng ngụm nước ít ỏi giữa chiến trường thiếu thốn. Nhưng trong gian khổ ấy, tinh thần của những người lính vẫn luôn kiên cường và lạc quan.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở nên ác liệt hơn bao giờ hết. Đơn vị của Nguyễn Văn Công nhận nhiệm vụ giữ vững tuyến phòng thủ tại khu vực Cam Lộ. Địch liên tục dùng pháo kích và mở nhiều đợt tiến công dữ dội. Đất đá tung mù trời, khói bom phủ kín chiến hào.
Trong một trận đánh khốc liệt, khi nhiều đồng đội bị thương do pháo kích, Nguyễn Văn Công đã không quản hiểm nguy lao ra giữa làn đạn để cứu thương binh. Dù sức ép bom khiến tai ù đặc và người đầy bụi đất, ông vẫn cùng đồng đội đưa được những chiến sĩ bị thương về tuyến sau an toàn.
Tinh thần gan dạ và trách nhiệm của ông luôn được đồng đội tin tưởng. Với Nguyễn Văn Công, điều thiêng liêng nhất nơi chiến trường không chỉ là nhiệm vụ chiến đấu mà còn là tình đồng chí keo sơn. Họ cùng nhau chia từng nắm cơm, từng bi đông nước và động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà giữa những ngày bom đạn.
Chiến tranh cũng để lại trong lòng ông những ký ức đau đáu. Đó là những lần tiễn biệt đồng đội mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi ngôi mộ, mỗi dòng tên khắc lại đều trở thành một phần ký ức không thể nào quên đối với người lính năm xưa.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975 là niềm hạnh phúc lớn lao đối với Nguyễn Văn Công và đồng đội. Sau bao năm chiến đấu gian khổ, ông tiếp tục phục vụ quân đội thêm một năm trước khi xuất ngũ năm 1976 với quân hàm Trung sỹ.
Trở về quê hương sau chiến tranh, Nguyễn Văn Công lại bắt đầu cuộc sống đời thường bằng đôi bàn tay lao động cần cù của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần giản dị, trách nhiệm và nghĩa tình như những năm tháng trong quân ngũ.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhắc đến Cam Lộ - Quảng Trị, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Ông kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu oanh liệt, về tình đồng đội và sự hy sinh của cả một thế hệ thanh niên vì độc lập, tự do của dân tộc.



