Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Cử

Nguyễn Văn Cử

Phú Thọ16/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa núi rừng thăm thẳm của Việt Bắc, nơi mây trắng quấn quanh sườn núi và suối nguồn chảy mãi không ngừng, có một người lính đã gửi lại tuổi thiếu niên của mình trong những năm tháng hoa lửa – Nguyễn Văn Cử.

Ông sinh năm 1947, lớn lên giữa tiếng bom xa và những đêm sơ tán vội vàng. Năm 1971, khi vừa tròn mười bốn tuổi, Cử đã sớm bước vào quân ngũ. Mái nhà còn chưa kịp rời xa ký ức, ông đã khoác lên mình màu áo lính, mang theo ý chí của một thế hệ sinh ra trong chiến tranh.

Ông được biên chế về Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 174, Đoàn 222, thuộc Quân khu Việt Bắc. Rừng núi Việt Bắc khi ấy không chỉ là hậu phương chiến lược mà còn là nơi rèn giũa ý chí người lính. Những buổi hành quân xuyên rừng sâu, những đêm gác giữa sương lạnh, những ngày đào công sự trong mưa rừng – tất cả đã tôi luyện chàng thiếu niên thành người lính vững vàng.

Trong khói lửa chiến tranh, Đại đội 11 nhiều lần làm nhiệm vụ cơ động, bảo vệ tuyến đường và vị trí trọng yếu. Những đêm pháo sáng rực trời, ánh lửa đỏ quạch hắt lên vách núi như những đóa hoa lửa dữ dội. Tiếng nổ dội vang, đất đá rung chuyển. Giữa khung cảnh ấy, Nguyễn Văn Cử không chỉ là một chiến sĩ mà còn dần trở thành điểm tựa của đồng đội.

Với tinh thần trách nhiệm và sự chững chạc vượt tuổi, ông được giao nhiệm vụ A Trưởng Đại đội 11. Trên cương vị ấy, ông tổ chức đội hình, phân công nhiệm vụ rõ ràng, giữ vững kỷ luật trong điều kiện chiến trường gian khổ. Có những thời khắc căng thẳng, khi thông tin gián đoạn và tình hình phức tạp, ông vẫn bình tĩnh chỉ huy, động viên anh em giữ vững vị trí.

Những năm tháng từ 1971 đến 1974 là quãng đời hoa lửa của Nguyễn Văn Cử. Ông cùng đồng đội chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước suối; sưởi ấm bên bếp lửa nhỏ giữa rừng sâu; siết chặt tay nhau trước mỗi nhiệm vụ. Tình đồng đội nơi đại ngàn trở thành ký ức thiêng liêng không thể phai mờ.

Năm 1974, ông hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ, rời Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 174, Đoàn 222. Ngày chia tay, ông đứng lặng nhìn núi rừng Việt Bắc – nơi đã ghi dấu tuổi trẻ của mình giữa những mùa hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Cử | Câu chuyện thời hoa lửa