Nguyễn Văn Cừ
Nguyễn Văn Cừ (1912–1941) là nhà cách mạng, Tổng Bí thư thứ tư của Đảng Cộng sản Đông Dương, được ghi nhận là người lãnh đạo trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông nổi bật với tư duy lý luận sắc sảo, tinh thần tự phê bình trung thực và lòng kiên trung trong đấu tranh giải phóng dân tộc.
Sinh tại làng Phù Khê (nay thuộc thành phố Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) trong một gia đình nho học yêu nước, Nguyễn Văn Cừ sớm tiếp xúc với tư tưởng cách mạng thông qua tổ chức Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Từ năm 1928, ông tham gia phong trào “vô sản hóa” tại vùng mỏ Đông Bắc, trực tiếp lãnh đạo các cuộc đấu tranh của công nhân than Hòn Gai, Cẩm Phả, Uông Bí.
Bị bắt giam nhiều lần, ông biến nhà tù thành “trường học cách mạng”, bồi dưỡng lý luận và rèn luyện ý chí cho đồng chí cùng chí hướng. Sau khi được trả tự do năm 1936, Nguyễn Văn Cừ tham gia lãnh đạo phong trào dân chủ và đến Hội nghị Trung ương tháng 3 năm 1938, ở tuổi 26, được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương.



