Nguyễn Văn Cừ – Ngọn lửa lý tưởng vì độc lập, tự do và hòa bình
Tác giả: Nguyễn Thị Thu Hà
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người tuổi đời tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại dấu ấn sâu đậm bằng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng về một đất nước độc lập, nhân dân được sống trong tự do. Đồng chí Nguyễn Văn Cừ (09/7/1912 – 28/8/1941) là một người như thế. Sinh ra tại làng Phù Khê, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, trong một gia đình nhà Nho có truyền thống yêu nước, Nguyễn Văn Cừ sớm hình thành ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Ngay từ khi còn trẻ, Nguyễn Văn Cừ đã tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1928, đồng chí ra vùng mỏ Vàng Danh làm công nhân cuốc than, hòa mình vào cuộc sống lao động và từng bước giác ngộ, vận động công nhân. Tháng 6/1929, đồng chí gia nhập Đông Dương Cộng sản Đảng. Sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, Nguyễn Văn Cừ tiếp tục hoạt động, góp phần xây dựng cơ sở cách mạng. Cuối năm 1931, đồng chí bị thực dân Pháp bắt và trải qua những năm tháng bị giam cầm tại các nhà tù Hòn Gai, Hỏa Lò và Côn Đảo.
Ra tù năm 1936, Nguyễn Văn Cừ tiếp tục hoạt động cách mạng trong điều kiện vô cùng khó khăn. Với trí tuệ, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm, tháng 3/1938, khi mới 25 tuổi theo cách tính tuổi thực tế, đồng chí được cử làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương. Trong thời gian giữ cương vị lãnh đạo, Nguyễn Văn Cừ đặc biệt quan tâm đến việc củng cố tổ chức, nâng cao năng lực lãnh đạo và giữ gìn sự đoàn kết trong Đảng. Tác phẩm Tự chỉ trích, được viết năm 1939 với bút danh Trí Cường, thể hiện tinh thần thẳng thắn nhìn nhận khuyết điểm, đề cao nguyên tắc tự phê bình và phê bình, qua đó góp phần xây dựng tổ chức cách mạng vững mạnh.
Cuộc đời hoạt động của Nguyễn Văn Cừ gắn với một giai đoạn lịch sử đầy biến động và mất mát. Tháng 11/1939, đồng chí là một trong những người triệu tập và chủ trì Hội nghị Trung ương tại Bà Điểm, Gia Định, nơi Trung ương Đảng quyết định chuyển hướng chỉ đạo chiến lược và thành lập Mặt trận Thống nhất Dân tộc Phản đế Đông Dương. Ngày 18/1/1940, Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn. Sau đó, đồng chí bị kết án tử hình. Ngày 28/8/1941, Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp xử bắn tại Bà Điểm, Hóc Môn, khi mới 29 tuổi.
Nhắc đến Nguyễn Văn Cừ hôm nay không chỉ là nhắc đến một nhà lãnh đạo trẻ của cách mạng Việt Nam, mà còn là nhắc đến khát vọng độc lập, tự do và cuộc sống hòa bình của nhân dân. Thế hệ trẻ hôm nay được lớn lên trong những mái trường yên bình, được học tập, vui chơi và nuôi dưỡng ước mơ là nhờ những thế hệ đi trước đã dành cả tuổi thanh xuân cho đất nước. Sự hy sinh của Nguyễn Văn Cừ vì vậy trở thành một lời nhắc nhở mỗi người biết trân trọng giá trị của hòa bình, biết yêu quê hương bằng những việc làm thiết thực và có trách nhiệm với cộng đồng.
Nguyễn Văn Cừ đã đi qua cuộc đời trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng lý tưởng và tinh thần trách nhiệm của đồng chí vẫn để lại những bài học có ý nghĩa. Đó là bài học về lòng yêu nước, sự kiên định, tinh thần tự học, khả năng nhìn thẳng vào khó khăn và ý thức đặt lợi ích của đất nước, nhân dân lên trên lợi ích cá nhân. Từ những năm tháng “hoa lửa” của lịch sử, hình ảnh Nguyễn Văn Cừ hôm nay có thể được nhớ đến như một biểu tượng nhắc nhở thế hệ sau càng phải biết quý trọng hòa bình, đoàn kết, học tập và chung tay xây dựng một Việt Nam ngày càng tốt đẹp hơn.



