Nguyễn Văn Cừ – Người chiến sĩ cách mạng tuổi đời còn rất trẻ
Có những người để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dù tuổi đời còn rất trẻ. Nguyễn Văn Cừ là một trong những người như thế.
Ông sinh ngày 9 tháng 7 năm 1912 tại làng Phù Khê, tổng Nghĩa Lập, phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, nay thuộc tỉnh Bắc Ninh.
Sinh ra trong một gia đình nhà nho, Nguyễn Văn Cừ sớm tiếp xúc với những tư tưởng yêu nước.
Năm 1927, khi mới 15 tuổi, ông tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Tuổi trẻ của Nguyễn Văn Cừ gắn với những năm tháng đất nước nằm dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Ông tham gia hoạt động cách mạng và nhiều lần bị bắt, bị tù đày.
Nhưng mỗi lần được trả tự do, ông lại tiếp tục hoạt động.
Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Nguyễn Văn Cừ trở thành một trong những cán bộ tích cực của Đảng.
Trong những năm 1930, phong trào cách mạng gặp rất nhiều khó khăn. Nhiều cán bộ bị bắt, các tổ chức cách mạng bị đàn áp.
Nguyễn Văn Cừ vẫn kiên trì hoạt động.
Năm 1938, ông được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương khi mới 26 tuổi.
Ở tuổi mà nhiều người trẻ hôm nay mới bắt đầu tìm kiếm con đường của mình, Nguyễn Văn Cừ đã phải gánh trên vai một trọng trách rất lớn.
Trong thời gian giữ cương vị Tổng Bí thư, ông đặc biệt quan tâm đến việc củng cố tổ chức Đảng và xác định đường lối đấu tranh phù hợp với tình hình mới.
Năm 1939, ông viết tác phẩm “Tự chỉ trích”.
Trong tác phẩm này, Nguyễn Văn Cừ đề cao tinh thần tự phê bình và phê bình trong Đảng, yêu cầu cán bộ phải nhìn nhận đúng những hạn chế, sai lầm để sửa chữa.
Đó là một tư tưởng có ý nghĩa đặc biệt trong hoàn cảnh hoạt động cách mạng lúc bấy giờ.
Nhưng cuộc đời của Nguyễn Văn Cừ không kéo dài.
Tháng 1 năm 1940, ông bị thực dân Pháp bắt.
Sau cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ cuối năm 1940, thực dân Pháp đưa Nguyễn Văn Cừ ra xét xử.
Ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại Hóc Môn, Gia Định, Nguyễn Văn Cừ cùng một số đồng chí bị thực dân Pháp xử bắn.
Ông mới 29 tuổi.
Một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy những năm tháng cống hiến.
Nguyễn Văn Cừ không kịp nhìn thấy ngày đất nước giành được độc lập năm 1945. Ông cũng không kịp chứng kiến những thành quả mà các thế hệ sau tiếp tục xây dựng.
Nhưng những điều ông để lại vẫn còn giá trị.
Đó là lòng yêu nước, tinh thần kiên định và đặc biệt là thái độ dám nhìn vào hạn chế của chính mình để sửa chữa và tiến bộ.
Câu chuyện Nguyễn Văn Cừ vì thế không chỉ là câu chuyện về một người thanh niên đã hy sinh.
Đó còn là câu chuyện về một thế hệ trẻ đã sống trong một thời đại đầy thử thách và lựa chọn dành tuổi thanh xuân cho vận mệnh dân tộc.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ không phải đối diện với nhà tù thực dân hay pháp trường như Nguyễn Văn Cừ.
Nhưng bài học về trách nhiệm vẫn còn nguyên giá trị:
Tuổi trẻ có ý nghĩa nhất khi mỗi người biết mình đang sống vì điều gì, biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Nguyễn Văn Cừ đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng lịch sử đã ghi tên ông như một người chiến sĩ cách mạng kiên trung, một nhà lãnh đạo trẻ tuổi và một người con đã dành trọn tuổi thanh xuân cho đất nước.
29 năm của một đời người – ngắn ngủi về thời gian, nhưng dài trong ký ức của dân tộc.



