Nguyễn Văn Cừ – người chiến sĩ cộng sản kiên trung
Là Tổng Bí thư của Đảng khi cao trào cách mạng dân tộc, dân chủ dâng cao, đồng chí Nguyễn Văn Cừ là người cộng sản lỗi lạc, nhà lý luận xuất sắc của Đảng ta, đấu tranh không khoan nhượng để vạch mặt bọn Trosky, nâng cao sự đoàn kết, nhất trí trong Đảng, kịp thời chỉ đạo chuyển hướng chiến lược sang thời kỳ mới, là tấm gương về đạo đức cách mạng sáng ngời.
Nguyễn Văn Cừ sinh năm 1912 tại làng Phù Khê, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ khi còn nhỏ, ông đã được chứng kiến cảnh đất nước bị thực dân đô hộ, nhân dân phải chịu nhiều áp bức. Chính những điều ấy đã sớm hun đúc trong người thanh niên Nguyễn Văn Cừ lòng yêu nước và khát vọng tìm con đường giải phóng dân tộc.
Năm 15 tuổi, khi nhiều bạn trẻ cùng trang lứa vẫn đang sống trong những tháng ngày học tập và vui chơi, Nguyễn Văn Cừ đã bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Ông tích cực tuyên truyền tư tưởng yêu nước, vận động thanh niên và tham gia xây dựng cơ sở cách mạng.
Hoạt động cách mạng trong hoàn cảnh bị chính quyền thực dân theo dõi, bắt bớ là một công việc vô cùng nguy hiểm. Nguyễn Văn Cừ từng bị bắt và chịu cảnh tù đày. Nhưng những tháng ngày trong nhà tù không làm ông thay đổi lý tưởng. Trái lại, càng trong gian khó, ông càng rèn luyện bản lĩnh và ý chí của mình.
Sau khi được trả tự do, Nguyễn Văn Cừ tiếp tục trở lại hoạt động cách mạng. Ông nhiều lần phải hoạt động bí mật, đối mặt với sự truy lùng của kẻ thù. Dù vậy, ông vẫn kiên trì gây dựng cơ sở, tổ chức phong trào và cùng các đồng chí đấu tranh vì độc lập dân tộc.
Năm 1938, khi mới 26 tuổi, Nguyễn Văn Cừ được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương. Đây là thời kỳ phong trào cách mạng đứng trước rất nhiều khó khăn. Trong vai trò lãnh đạo, ông luôn đề cao tinh thần đoàn kết, kỷ luật và trách nhiệm của người cách mạng.
Một dấu ấn quan trọng trong tư tưởng của Nguyễn Văn Cừ là tác phẩm “Tự chỉ trích”. Điều đáng quý ở ông là không né tránh những hạn chế, thiếu sót mà thẳng thắn nhìn nhận để sửa chữa. Với Nguyễn Văn Cừ, một tổ chức muốn tiến bộ phải biết nhìn vào sự thật, dám nhận khuyết điểm và đặt lợi ích của cách mạng lên trên lợi ích cá nhân.
Nhưng con đường cách mạng của ông cũng sớm phải đối mặt với thử thách cuối cùng.
Năm 1940, Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp bắt. Trong những ngày bị giam giữ, kẻ thù tìm mọi cách khuất phục người chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, ông vẫn giữ vững khí tiết, không từ bỏ lý tưởng và không phản bội đồng chí.
Ngày 28 tháng 8 năm 1941, Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp xử bắn tại Hóc Môn, Gia Định. Ông hy sinh khi mới 29 tuổi.
Hai mươi chín năm tuổi đời là một khoảng thời gian rất ngắn, nhưng Nguyễn Văn Cừ đã dành gần như trọn tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp cách mạng và độc lập của dân tộc.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Cừ không chỉ là câu chuyện về một người chiến sĩ dũng cảm trước kẻ thù. Đó còn là câu chuyện về một người trẻ dám lựa chọn lý tưởng, dám chịu trách nhiệm và dám nhìn thẳng vào những thiếu sót để cùng tập thể tiến bộ.
Ngày hôm nay, thế hệ trẻ được học tập và sống trong hòa bình không phải đối mặt với những thử thách giống thế hệ Nguyễn Văn Cừ. Nhưng tinh thần ấy vẫn có thể được tiếp nối bằng những việc gần gũi: học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết nhận lỗi và sửa sai, dám vượt qua khó khăn và sẵn sàng đóng góp ch cộng đồng.
Nguyễn Văn Cừ đã dành tuổi trẻ của mình cho đất nước. Câu chuyện về ông nhắc mỗi chúng ta rằng: tuổi trẻ có ý nghĩa nhất khi ta biết mình sống vì điều gì và sẵn sàng làm những điều có ích cho người khác.



