Bài viết

NGUYỄN VĂN CỪ - NGƯỜI TỔNG BÍ THƯ TRẺ TUỔI

Những năm đầu thế kỷ XX, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước. Dưới ách thống trị của thực dân Pháp, cuộc sống của người dân vô cùng khổ cực. Những tiếng than thở của người lao động, những cuộc đấu tranh đòi quyền sống, quyền tự do liên tiếp diễn ra nhưng đều bị đàn áp khốc liệt.

Bắc Ninh21/08/2026Đoàn Phường Phước Hội ((BT) Đoàn phường Phước Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thế kỷ XX, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước. Dưới ách thống trị của thực dân Pháp, cuộc sống của người dân vô cùng khổ cực. Những tiếng than thở của người lao động, những cuộc đấu tranh đòi quyền sống, quyền tự do liên tiếp diễn ra nhưng đều bị đàn áp khốc liệt.

Trong hoàn cảnh ấy, tại vùng đất Bắc Ninh, một cậu bé tên Nguyễn Văn Cừ lớn lên với lòng yêu nước sâu sắc. Sinh năm 1912 trong một gia đình có truyền thống yêu nước, ngay từ khi còn nhỏ, Nguyễn Văn Cừ đã chứng kiến những cảnh đời cơ cực của người dân. Những điều ấy dần hun đúc trong ông một câu hỏi lớn: Làm thế nào để đất nước được độc lập, người dân được sống một cuộc đời tự do?

Khi trưởng thành, Nguyễn Văn Cừ sớm tham gia hoạt động cách mạng. Con đường mà ông lựa chọn không hề dễ dàng. Hoạt động bí mật đồng nghĩa với việc luôn phải đối mặt với sự theo dõi, truy bắt của chính quyền thực dân.

Có những ngày, ông phải thay đổi nơi ở liên tục. Một bức thư, một cuộc gặp hay một chuyến đi đều có thể trở thành hiểm nguy. Nhưng càng khó khăn, ý chí của người thanh niên cách mạng càng trở nên mạnh mẽ.

Nguyễn Văn Cừ không chỉ hoạt động cách mạng bằng lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ. Ông còn dành nhiều thời gian suy nghĩ về con đường đấu tranh, về cách tổ chức lực lượng và về tương lai của đất nước.

Năm 1938, khi mới 26 tuổi, Nguyễn Văn Cừ được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Đông Dương.

Ở tuổi mà nhiều người vẫn đang bắt đầu cuộc đời, ông đã phải gánh trên vai một trọng trách vô cùng lớn lao. Đất nước đang trong những năm tháng đầy biến động. Thực dân Pháp tăng cường đàn áp, nhiều cán bộ cách mạng bị bắt, nhiều cơ sở bị phá vỡ.

Nhưng Nguyễn Văn Cừ vẫn kiên trì lãnh đạo phong trào, củng cố tổ chức và định hướng cho cách mạng.

Ông hiểu rằng cách mạng muốn đi đến thắng lợi không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần sự tỉnh táo, đoàn kết và một đường lối phù hợp. Vì vậy, ông luôn chú trọng xây dựng tổ chức, tập hợp lực lượng và giữ vững niềm tin của cán bộ, đảng viên.

Thế rồi những ngày tháng bình yên hiếm hoi cũng nhanh chóng qua đi.

Năm 1940, Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp bắt.

Cánh cửa nhà tù đóng lại phía sau người Tổng Bí thư trẻ tuổi. Nhưng nhà tù chỉ có thể giam giữ thân thể, không thể giam giữ lý tưởng của ông.

Trong những ngày bị giam cầm, ông phải chịu những cuộc thẩm vấn và những đòn tra khảo khắc nghiệt. Kẻ thù muốn ông khai báo về tổ chức cách mạng, muốn ông từ bỏ lý tưởng mà mình đã theo đuổi.

Nhưng trước những lời đe dọa, Nguyễn Văn Cừ vẫn giữ thái độ bình tĩnh và kiên định.

Ông hiểu rằng nếu mình khuất phục, nhiều đồng chí có thể bị bắt, phong trào cách mạng có thể bị tổn thất. Vì vậy, dù biết trước mắt mình là cái chết, ông vẫn không phản bội đồng đội, không từ bỏ con đường đã lựa chọn.

Ngày 26 tháng 8 năm 1941, tại Bà Điểm, Hóc Môn, Gia Định, thực dân Pháp đưa Nguyễn Văn Cừ ra xử bắn.

Ông ra đi khi mới 29 tuổi.

Một cuộc đời còn rất trẻ đã dừng lại, nhưng lý tưởng mà ông theo đuổi thì không bao giờ mất đi.

Nguyễn Văn Cừ đã dành tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình cho đất nước. Từ một người thanh niên giàu lòng yêu nước, ông trở thành người lãnh đạo cao nhất của Đảng khi tuổi đời còn rất trẻ và cuối cùng hy sinh trước họng súng của kẻ thù.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Cừ nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng: tuổi trẻ không được đo bằng số năm của cuộc đời, mà còn được đo bằng những điều tốt đẹp mà mỗi người đã cống hiến cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn