Nguyễn Văn Cừ - Tuổi Trẻ Chí Lớn
Đồng chí Nguyễn Văn Cừ sinh năm 1912 trong một gia đình nhà nho nghèo yêu nước tại thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, là hậu duệ đời thứ 17 của anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi. Thừa hưởng trí tuệ lỗi lạc và truyền thống gia đình, ông giác ngộ cách mạng từ khi còn là học sinh trường Bưởi (Hà Nội). Ở tuổi 17, ông đã trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương và dấn thân vào con đường hoạt động chuyên nghiệp.
Năm 1938, tại Hội nghị Trung ương Đảng, khi mới 26 tuổi, Nguyễn Văn Cừ được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông đã thể hiện tư duy chính trị thiên tài và nhãn quan chiến lược vượt tầm thời đại. Ông là tác giả của tác phẩm "Tự chỉ trích" nổi tiếng, một văn kiện vô giá thể hiện tinh thần phê bình và tự phê bình sắc bén, góp phần củng cố sự đoàn kết và thống nhất trong nội bộ Đảng thời kỳ bấy giờ. Ông cũng là người chỉ đạo chuyển hướng chiến lược cách mạng, đặt nhiệm vụ giải phóng dân tộc lên hàng đầu khi Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ.
Tháng 1 năm 1940, giữa lúc phong trào cách mạng đang bước vào giai đoạn quyết liệt, ông bị mật thám Pháp bắt tại Sài Gòn. Sau cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ, thực dân Pháp hoảng sợ trước tầm ảnh hưởng của ông nên đã kết án tử hình. Ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại ngã ba Giồng (Hóc Môn), Nguyễn Văn Cừ đã hiên ngang đón nhận cái chết, ngã xuống cùng nhiều đồng chí lãnh đạo khác. Tuổi thanh xuân và trí tuệ thiên tài của ông đã hiến dâng trọn vẹn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.



