Nguyễn Văn Cưng (Bảy Xuyến) – người thắp lửa cách mạng trên đất An Giang
Nguyễn Văn Cưng (Bảy Xuyến) – người thắp lửa cách mạng trên đất An Giang
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của An Giang, có những con người không chọn cho mình ánh hào quang, nhưng lại trở thành ngọn lửa âm thầm soi sáng cả một thời kỳ đấu tranh gian khổ. Nguyễn Văn Cưng, thường được đồng chí và nhân dân thân thương gọi là Bảy Xuyến, là một trong những người như thế.
Ông là lớp cán bộ cách mạng đầu tiên của An Giang, người góp phần đặt những viên gạch đầu tiên cho phong trào cách mạng ở Long Xuyên – Châu Đốc trong buổi đầu Đảng còn hoạt động bí mật. Cuộc đời ông là một “thời
hoa đỏ” rực cháy bằng lý tưởng, lòng quả cảm và niềm tin son sắt vào con đường giải phóng dân tộc.
Người thanh niên bước ra từ thời loạn
Những năm đầu thế kỷ XX, Nam Kỳ chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Người dân mất đất, mất quyền sống, tiếng kêu than vọng khắp những cánh đồng lúa miền Tây. Chính trong bối cảnh ấy, lớp thanh niên yêu nước đã dần thức tỉnh, mang trong mình khát vọng tìm đường cứu nước.
Nguyễn Văn Cưng trưởng thành giữa thời cuộc đầy biến động đó. Chứng kiến cảnh quê hương lầm than, ông sớm nhận ra rằng chỉ có con đường cách mạng mới có thể giành lại độc lập cho dân tộc.
Ông không chọn sự an phận, mà dấn thân vào phong trào yêu nước từ rất sớm, trở thành một trong những hạt nhân tích cực của phong trào thanh niên cách mạng ở An Giang.
Người lãnh đạo Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên ở Long Xuyên – Châu Đốc
Trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên là tổ chức quan trọng quy tụ những người yêu nước tiến bộ, truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin và chuẩn bị lực lượng cho cách mạng vô sản.
Tại Long Xuyên và Châu Đốc, Nguyễn Văn Cưng (Bảy Xuyến) là một trong những cán bộ lãnh đạo nòng cốt của tổ chức này. Ông cùng đồng chí âm thầm
tuyên truyền tư tưởng cách mạng, vận động quần chúng, xây dựng cơ sở bí mật và kết nối những người có chung chí hướng.
Giữa sự kiểm soát gắt gao của thực dân Pháp, mỗi cuộc họp, mỗi tờ truyền đơn, mỗi lần gặp gỡ đều có thể đánh đổi bằng tù đày hoặc cả tính mạng. Nhưng chính trong gian nguy ấy, bản lĩnh của những người cộng sản đầu tiên càng được tôi luyện.
Bảy Xuyến không chỉ là người tổ chức phong trào mà còn là người truyền lửa, giúp nhiều thanh niên yêu nước bước vào con đường cách mạng.
Cuối tháng 3 năm 1930 – dấu son lịch sử
Một trong những dấu mốc quan trọng
nhất trong cuộc đời hoạt động của Nguyễn Văn Cưng là vào cuối tháng 3 năm 1930 – chỉ ít lâu sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập.
Thời điểm ấy, ông cùng nhiều đồng chí ưu tú khác tại An Giang được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, trở thành những đảng viên đầu tiên của phong trào cách mạng địa phương.
Đó không chỉ là niềm vinh dự cá nhân, mà còn là bước ngoặt lớn của phong trào đấu tranh ở Long Xuyên – Châu Đốc. Từ đây, cách mạng An Giang có tổ chức lãnh đạo thống nhất, có đường lối rõ ràng và có những người tiên phong dám đứng mũi chịu sào.
Nguyễn Văn Cưng chính là một trong những người giữ vai trò mở đường ấy.
Người giữ lửa cho phong trào cách mạng
Làm cách mạng trong những năm 1930 không có sân khấu, không có vinh quang, chỉ có những cuộc truy bắt, những đêm họp bí mật và sự hy sinh lặng lẽ.
Nguyễn Văn Cưng sống và hoạt động giữa những ngày như thế. Ông bền bỉ xây dựng cơ sở Đảng, phát triển phong trào quần chúng, giữ mạch sống cho cách mạng trong những giai đoạn khó khăn nhất.
Tên tuổi của ông không gắn với những diễn đàn lớn, nhưng lại gắn với sự trưởng thành của cả một thế hệ cách mạng An Giang. Ông là người mở đường để những phong trào đấu
tranh sau này có thể phát triển mạnh mẽ hơn, đi đến thắng lợi vẻ vang.
Một thời hoa đỏ không phai
Lịch sử cách mạng luôn được viết nên bởi những con người biết đặt vận mệnh dân tộc lên trên cuộc đời riêng của mình. Nguyễn Văn Cưng (Bảy Xuyến) là một trong những người như thế.
Ông đã sống trọn tuổi trẻ cho lý tưởng, chọn con đường đầy gian nan thay vì cuộc sống bình yên. Từ Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên đến những ngày đầu đứng trong hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam, ông đã góp phần làm nên nền móng cho phong trào cách mạng ở An Giang.
Thời hoa đỏ của ông không phải là
những trang sử rực rỡ phô trương, mà là những tháng năm lặng thầm nhưng quyết liệt – nơi một con người dám sống vì Tổ quốc, vì nhân dân.
Và hôm nay, khi nhắc lại tên Nguyễn Văn Cưng – Bảy Xuyến, người An Giang không chỉ nhớ về một cán bộ cách mạng sớm, mà còn nhớ về một người giữ lửa, một người thắp sáng niềm tin trong những năm tháng đen tối nhất của quê hương.



