Nguyễn Văn Đắc – Người đi trước trong hàng ngũ và nằm lại ở Đức Kơ
Trong chiến tranh, có những người được ghi nhớ bởi cấp bậc lớn hay những trận đánh nổi tiếng. Nhưng cũng có những con người chỉ để lại vài dòng hồ sơ ngắn gọn, và chính sự giản dị ấy lại khiến người đời sau phải dừng lại lâu hơn để đọc.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Đắc, sinh năm 1940, quê tại Văn Xá, Quốc Tuấn, An Dương, Hải Phòng. Đồng chí nhập ngũ từ tháng 04 năm 1962, vào thời điểm cuộc kháng chiến bước sang những giai đoạn ngày càng khốc liệt. Khi nhiều người còn đang ở lại với cuộc sống thường ngày, đồng chí đã lựa chọn khoác lên mình màu áo người lính.
Tháng 9 năm 1964, đồng chí hành quân vào chiến trường miền Nam. Khi ấy, đồng chí mang quân hàm Hạ sỹ, giữ chức vụ A Trưởng, thuộc đơn vị D635 – E320.
Trong đơn vị chiến đấu, người A Trưởng không phải người đứng cao nhất, nhưng thường là người đi gần đồng đội nhất. Đó là người nhận nhiệm vụ đầu tiên, tổ chức đội hình, giữ tinh thần cho anh em và là người phải đưa ra quyết định trong những thời khắc ngắn ngủi nhưng quyết định tất cả. Một bước tiến, một lần dừng, một mệnh lệnh nhỏ đôi khi đổi bằng sự an toàn của cả tổ chiến đấu.
Ngày 05 tháng 07 năm 1965, trong quá trình chiến đấu tại Đức Kơ, đồng chí đã anh dũng hi sinh.
Không ai biết vào khoảnh khắc cuối cùng ấy, người lính quê Văn Xá đã nghĩ điều gì. Có thể là đồng đội đang ở phía sau. Có thể là quê nhà Hải Phòng nơi còn gia đình chờ tin. Cũng có thể chỉ là một suy nghĩ rất giản dị của người lính: hoàn thành nhiệm vụ.
Từ ngày nhập ngũ đến ngày hi sinh là quãng thời gian không dài, nhưng đủ để một người thanh niên đi hết hành trình từ quê nhà đến chiến trường, từ cuộc sống bình thường đến sự cống hiến trọn vẹn.
Tên của liệt sĩ Nguyễn Văn Đắc hôm nay còn lại trong hồ sơ, trong ký ức của quê hương và trong những trang viết về một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ và trách nhiệm của mình.



