NGUYỄN VĂN ĐIỆP – LÁI XE VƯỢT “TỌA ĐỘ LỬA” TRƯỜNG SƠN
Trên Trường Sơn, có những đoạn đường được gọi bằng một cái tên ngắn gọn mà rợn người: “tọa độ lửa”. Ở đó, bánh xe lăn qua trong mưa bom, còn người lái phải đọc đường bằng trí nhớ và bản lĩnh. Nguyễn Văn Điệp, lái xe vận tải quân sự, là nhân chứng của những chuyến xe không đèn, không còi, chạy trong đêm tối đặc quánh khói bom.
NGUYỄN VĂN ĐIỆP – LÁI XE VƯỢT “TỌA ĐỘ LỬA” TRƯỜNG SƠN
Trên Trường Sơn, có những đoạn đường được gọi bằng một cái tên ngắn gọn mà rợn người: “tọa độ lửa”. Ở đó, bánh xe lăn qua trong mưa bom, còn người lái phải đọc đường bằng trí nhớ và bản lĩnh. Nguyễn Văn Điệp, lái xe vận tải quân sự, là nhân chứng của những chuyến xe không đèn, không còi, chạy trong đêm tối đặc quánh khói bom.
Theo Lịch sử Binh đoàn Trường Sơn và tư liệu lực lượng vận tải, nhiệm vụ của anh là chở vũ khí, lương thực, xăng dầu vượt các trọng điểm bị đánh phá ác liệt. Ban ngày xe ngụy trang kín dưới tán rừng; ban đêm, khi hiệu lệnh phát ra, đoàn xe lăn bánh theo đội hình giãn cách, chỉ dựa vào vệt bánh trước và cọc tiêu bí mật.
Có chuyến, máy bay đánh liên hồi ngay trước mũi xe. Nguyễn Văn Điệp giữ ga đều, mắt bám mặt đường lổn nhổn hố bom. Một quả bom nổ gần, sức ép hất xe lệch bánh. Anh kịp thời ghì lái, cho xe trườn qua mép hố trong gang tấc. Đằng sau, đồng đội im lặng—ai cũng hiểu, chỉ một nhịp chệch là cả xe, cả hàng sẽ không còn.
Lái xe Trường Sơn không chỉ chống bom, mà còn chống cơn buồn ngủ và mệt lả. Có đêm chạy liên tục, tay tê cứng, mắt cay xè. Nguyễn Văn Điệp thường nhẩm câu nói quen thuộc: “Hàng tới là thắng.” Câu nói ấy giữ anh tỉnh táo qua từng khúc cua tử thần.
Khi xe vào trạm an toàn, anh mới thở ra. Động cơ còn nóng, nhưng niềm vui âm thầm lan khắp lán nghỉ: thêm một chuyến hàng đến kịp tiền tuyến. Hòa bình đến, Nguyễn Văn Điệp trở về đời thường. Nhưng trên con đường lịch sử, dấu bánh xe của những người lái như anh đã in sâu vào Trường Sơn, góp phần làm nên chiến thắng.



