Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Dung

“NGÃ BA ĐỒNG LỘC – MÙA HÈ 1968”

Ninh Bình06/05/2026Nguyễn Văn Dũng (xã Vụ Bản)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phan Văn Dũng, bộ đội công binh thuộc Đại đội 552, từng làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc năm 1968. Đồng Lộc khi ấy là “tọa độ lửa”. Ngày nào cũng hứng bom. Đường vừa san lấp xong lại bị cày nát. Chúng tôi phối hợp với các chị thanh niên xung phong giữ cho tuyến đường thông suốt. Các chị nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng gan dạ vô cùng. Hễ bom vừa dứt, các chị đã xách cuốc xẻng lao ra mặt đường. Chiều 24 tháng 7 năm 1968, sau một loạt bom dội xuống, chúng tôi nghe tin hầm trú ẩn của tổ nữ thanh niên xung phong bị sập. Tôi cùng anh em chạy đến đào bới. Đất đá nóng bỏng, khói còn bốc lên nghi ngút. Chúng tôi đào đến tận đêm. Khi tìm thấy các chị, không ai còn sống. Tôi ngồi lặng trước cửa hầm, cổ họng nghẹn lại. Đêm ấy, trời Đồng Lộc không mưa, nhưng trong lòng chúng tôi như có cơn mưa xối xả. Sau chiến tranh, tôi trở lại thắp hương tại khu tưởng niệm. Mỗi lần đứng trước mười ngôi mộ trắng, tôi lại nhớ đến những gương mặt trẻ trung năm ấy. Họ đã dừng lại ở tuổi hai mươi để con đường được thông suốt. CÂU CHUYỆN 25 “BÊN DÒNG THẠCH HÃN – NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ” Tôi là Trần Quốc Bình, trinh sát thuộc Sư đoàn 325, chiến đấu tại Quảng Trị năm 1972. Nhiệm vụ của tổ tôi là bơi qua sông Thạch Hãn ban đêm để nắm tình hình phía bên kia. Sông mùa hè nước chảy xiết. Ban ngày pháo địch bắn không ngừng, ban đêm pháo sáng treo trắng trời. Mỗi lần xuống nước, tôi buộc tài liệu trong túi nilon trước ngực. Nước sông lạnh buốt. Đạn từ hai bên bờ rít qua đầu. Có lần tôi cùng một đồng đội bơi giữa dòng thì pháo sáng bùng lên. Chúng tôi phải lặn xuống, nín thở dưới làn nước đục. Khi ngoi lên, tôi không còn thấy bạn mình nữa. Mãi đến sáng hôm sau, thi thể anh mới được tìm thấy trôi dạt vào bờ. Tôi ngồi bên bờ sông, nhìn dòng nước đỏ nặng phù sa mà lòng quặn thắt. Sông Thạch Hãn đã chứng kiến bao sự hy sinh thầm lặng. 81 ngày đêm ở Quảng Trị, tôi gần như không ngủ trọn giấc. Nhưng điều giúp tôi đứng vững là lời hứa với đồng đội: phải hoàn thành nhiệm vụ. Giờ đây, mỗi lần đứng bên dòng Thạch Hãn yên bình, tôi vẫn nghe trong gió tiếng sóng năm xưa. Tôi hiểu rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng những đêm không ngủ, bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn