Nguyễn Văn Dùng - người lính cụ Hồ dũng cảm
Năm 1962, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chú Nguyễn Văn Dùng lúc ấy chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, theo đơn vị làm nhiệm vụ ở Biên giới Tây Nam. Đó là quãng thời gian tuy gian khổ nhưng đã trở thành một kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời chú. Giờ đây, khi đã lớn tuổi và đang sinh sống, làm việc tại phường Long Châu, tỉnh Vĩnh Long, mỗi lần nhắc lại, giọng chú vẫn trầm xuống, ánh mắt xa xăm như trở về với những ngày tháng cũ. Biên giới Tây Nam năm ấy hoang vu và khắc nghiệt. Ban ngày, cái nắng cháy da trải dài trên những cánh rừng thưa, ban đêm sương lạnh thấm sâu vào da thịt. Chú Dùng cùng đồng đội phải dựng lán tạm bên bờ suối, lấy rừng làm nhà, lấy đất làm giường. Lương thực thiếu thốn, mỗi bữa chỉ có vài nắm gạo trộn khoai mì, nhưng ai nấy đều động viên nhau cố gắng, bởi nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc là trên hết. Có một kỷ niệm mà chú không bao giờ quên. Đó là một đêm mưa lớn, nước suối dâng cao, cuốn trôi gần hết đồ dùng của đơn vị. Trong lúc hỗn loạn, một đồng đội của chú bị trượt chân ngã xuống dòng nước xiết. Không kịp suy nghĩ, chú Dùng lao xuống, bám được cành cây và kéo bạn mình lên bờ. Cả hai run rẩy vì lạnh và mệt, nhưng khi nhìn nhau vẫn nở nụ cười nhẹ nhõm. Chính trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng và bền chặt. Những ngày ở biên giới, dù đối mặt với hiểm nguy, chú Dùng và anh em vẫn giữ tinh thần lạc quan. Buổi tối, họ quây quần bên bếp lửa, kể chuyện quê nhà, nhớ ruộng vườn, nhớ tiếng gọi thân thương của mẹ. Những ước mơ giản dị về một ngày hòa bình đã giúp họ vượt qua tất cả. Giờ đây, cuộc sống đã yên bình, chú Dùng vẫn luôn trân trọng ký ức năm 1962 nơi Biên giới Tây Nam. Đó không chỉ là kỷ niệm của tuổi trẻ, mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ vì độc lập, tự do của dân tộc.



